Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐOÀN THỊ LIÊN – NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ THƯƠNG BINH

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức về thời hoa lửa, có một hình ảnh khiến tôi không thể nào quên: một người nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi đứng trước hiểm nguy để bảo vệ những người đồng đội đang bị thương. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Đoàn Thị Liên.

Đoàn Thị Liên sinh năm 1944, quê ở Chánh Phú Hòa. Chị tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và trong chiến dịch mùa khô năm 1966 làm nhiệm vụ tải đạn, tải thương trên đường 13. Ngày 10-7-1966, tại khu vực cầu Cần Lê, khi hầm thương binh bị địch đánh phá, chị đã hy sinh trong lúc bảo vệ những người bị thương. Chỉ một câu chuyện ấy thôi cũng đủ khiến chúng ta hiểu vì sao tên tuổi Đoàn Thị Liên được nhớ mãi.

Trong chiến tranh, thương binh là những người đã bị thương vì bảo vệ đồng đội và Tổ quốc. Khi hầm trú ẩn bị đe dọa, người chiến sĩ hoàn toàn có thể nghĩ đến việc bảo vệ chính mình. Nhưng Đoàn Thị Liên đã lựa chọn điều khác. Chị nghĩ đến những người đang nằm dưới hầm.

Câu nói gắn với chị: “Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai” đã trở thành biểu tượng cho tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội. Theo tư liệu của Hội Cựu Thanh niên xung phong TP Hồ Chí Minh, chị hy sinh khi mới 22 tuổi.

Hai mươi hai tuổi! Đó là tuổi mà một cô gái có thể đang nghĩ về gia đình, tình yêu, tương lai. Nhưng Đoàn Thị Liên đã đứng giữa lằn ranh sinh tử và lựa chọn bảo vệ những người đồng đội.

Điều làm tôi xúc động không chỉ là sự dũng cảm mà còn là tình yêu thương con người trong hành động ấy. Chị không hy sinh vì một điều gì xa xôi. Chị hy sinh vì những con người đang ở ngay trước mắt mình.

Đó chính là vẻ đẹp sâu sắc của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: vừa kiên cường, vừa giàu lòng nhân ái; vừa có thể đối diện với hiểm nguy, vừa luôn giữ trong tim sự yêu thương.

Ngày nay, chúng ta không còn sống giữa những trận chiến như thế. Nhưng bài học của Đoàn Thị Liên vẫn rất gần gũi. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cần biết đặt lợi ích của tập thể lên trên sự thuận tiện của bản thân; biết giúp đỡ người đang gặp khó khăn; biết bảo vệ bạn bè khi họ cần mình.

Anh hùng không phải lúc nào cũng là người làm được những điều phi thường. Đôi khi, anh hùng là người không quay lưng khi người khác cần sự giúp đỡ.

Đoàn Thị Liên đã ngã xuống ở tuổi 22. Chị không có một cuộc đời dài để thực hiện những ước mơ riêng. Nhưng sự hy sinh của chị đã trở thành một lời nhắc nhở lâu dài về tình đồng đội, trách nhiệm và lòng nhân ái. Ngày nay, tên chị được đặt cho công viên, đường phố và nhiều công trình tưởng niệm ở địa phương.

Trong “Thư viện ký ức” của dân tộc, câu chuyện về Đoàn Thị Liên có lẽ sẽ mãi là một trang sách khiến người đọc lặng đi. Bởi ở đó, chúng ta nhìn thấy một cô gái 22 tuổi đã dùng chính tuổi xuân của mình để che chở cho những người khác. Chị đã nằm lại giữa thời hoa lửa, nhưng tình yêu thương mà chị để lại vẫn còn nguyên sức sống trong lòng những thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn