Người có công giúp đỡ cách mạng

Đoàn Thị Oanh

Một đời theo Đảng trọn nghĩa với quê hương

Quảng Ninh17/12/2025Đoàn Thị Oanh (Chi đoàn khu Quang Trung 5B - Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Uông Bí)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ là bom rơi, đạn nổ. Chiến tranh là những cuộc chia tay không kịp nói lời sau cùng, là đôi dép bỏ quên trước hiên nhà, là bát cơm nguội chờ mãi một người không về. Trong khói lửa ấy, có những con người rất bình thường đã sống, đã yêu, đã hi sinh theo cách phi thường nhất. Và câu chuyện tôi sắp kể không phải để nhắc lại hận thù, mà để nhớ về những con người đã đi qua chiến tranh, bằng cả tuổi trẻ, niềm tin và đôi khi… bằng chính sinh mệnh của mình. Câu chuyện mình kể đây là câu chuyện về người ông nội kính yêu của mình. Ông nội tôi tên là :Trần Đô. Sinh ngày 13/03/1928. Quên quán : liên Hòa Quảng Yên Quảng Ninh. Khi tôi lớn lên cũng là lúc nhân dân ta vừa giành được chính quyền từ tay phát xít Nhật. Các tổ chức, đoàn thể thiếu niên lúc bấy giờ được thường xuyên tiếp xúc với cán bộ cách mạng, được nghe nói chuyện, được giáo dục để hiểu rõ tội ác của bọn đế quốc, phong kiến; hiểu rằng mất nước là một nỗi nhục lớn của dân tộc. Trong phong trào chung ấy, hầu như ai cũng tham gia. Nếu đứng ngoài thì trở nên lẻ loi, không hòa nhập được với bạn bè, với tập thể. Chính vì vậy tôi cũng tham gia, và khi đã tham gia thì được tín nhiệm giao làm Trưởng ban Thiếu niên, Nhi đồng. Trong quá trình hoạt động, tôi cùng anh em lập được nhiều thành tích, đóng góp thiết thực cho phong trào, nên được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ đi làm công tác liên lạc. Việc tôi tiếp tục dấn thân hoạt động cách mạng xuất phát từ hai lẽ. Thứ nhất, với tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, lại được cách mạng động viên, giáo dục thường xuyên, tôi càng thêm hăng hái. Thứ hai, khi đã tham gia và giữ vai trò Trưởng ban Thanh thiếu niên, Nhi đồng, thì dù có muốn dừng lại, kẻ địch cũng không tha cho mình. Bởi vậy, con đường duy nhất là tiếp tục đi theo kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong quá trình tham gia kháng chiến, tôi luôn nhận được sự giáo dục, giúp đỡ tận tình của cách mạng, của các đồng chí đảng viên đi đầu trong công tác xây dựng phong trào và tuyên truyền, giác ngộ quần chúng về Đảng. Từ đó tôi nhận thức sâu sắc rằng: đã không đi theo cách mạng thì thôi, còn một khi đã đi rồi thì phải kiên trì phấn đấu, rèn luyện để được đứng trong hàng ngũ của Đảng.

Trong quá trình phấn đấu, rèn luyện và cống hiến cho cách mạng, đến ngày 13 tháng 01 năm 1950, tôi đã được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tại thôn Trung Bản, xã Liên Hòa, huyện Yên Hưng. Sau thời gian dự bị theo quy định, đến ngày 15 tháng 7 năm 1950, tôi chính thức trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong khoảng thời gian từ năm 1945 đến năm 1946, tôi vừa đảm nhiệm công tác Trưởng ban Thanh thiếu niên, Nhi đồng xã Liên Hòa, vừa tham gia dạy Bình dân học vụ. Sau đó, do tinh thần trách nhiệm và sự tích cực trong công tác, tôi được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ làm Ban liên lạc. Trong thời gian này, tôi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được các đồng chí Chủ tịch xã, Xã đội trưởng và cán bộ địa phương thường xuyên biểu dương, yêu mến bởi tinh thần kiên cường, bất khuất. Trong khoảng thời gian từ năm 1945 đến năm 1946, ông vừa đảm nhiệm công tác Trưởng ban Thanh thiếu niên, Nhi đồng xã Liên Hòa, vừa tham gia dạy Bình dân học vụ. Sau đó, do tinh thần trách nhiệm và sự tích cực trong công tác, tôi được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ làm Ban liên lạc. Trong thời gian này, tôi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được các đồng chí Chủ tịch xã, Xã đội trưởng và cán bộ địa phương thường xuyên biểu dương, yêu mến bởi tinh thần kiên cường, bất khuất. Đến tháng 3 năm 1948, tôi bị địch bắt tại Hà Nam. Do tên Đỗ Văn Thảo, cũng là người làm công tác liên lạc, bị địch bắt trước và khai báo, địch đã dẫn lính về tận nhà bắt tôi cùng một số anh em khác. Khi bị chỉ mặt, địch lập tức tra tấn dã man trước mặt anh em. Dù bị đánh đập đến chết đi sống lại, tôi vẫn kiên quyết không nhận, không khai, không để lộ bất kỳ tài liệu hay đầu mối nào cho địch. Sau hơn 30 ngày giam giữ, không khai thác được gì, địch buộc phải thả tôi về vào đầu tháng 7 năm 1948.Từ tháng 7 năm 1948 đến tháng 1 năm 1949, cơ quan giao cho tôi làm công tác văn thư – xã hội. Trong thời gian này, dù nhiệm vụ có lúc rất khó khăn, tôi vẫn luôn nỗ lực hoàn thành tốt, tiếp tục nhận được sự tin tưởng của tổ chức.Nhìn lại chặng đường đã đi qua, từ những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi tham gia cách mạng, trải qua tù đày, tra tấn, cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Cuộc đời hoạt động cách mạng của tôi tuy giản dị, âm thầm nhưng luôn xuất phát từ một niềm tin son sắt vào Đảng, vào nhân dân và vào tương lai của quê hương Liên Hòa thân yêu. Dù trong hoàn cảnh nào, tôi cũng tự nhủ phải sống xứng đáng với sự hy sinh của bao đồng chí, đồng bào đã ngã xuống. Những năm tháng gian lao ấy đã rèn giũa cho tôi ý chí kiên cường, tinh thần bất khuất và lòng trung thành không đổi với con đường đã chọn. Hôm nay, khi tuổi đã cao, nhớ lại quãng đời đã qua, tôi không có gì hối tiếc. Điều khiến tôi mãn nguyện nhất là đã góp một phần nhỏ bé của mình cho sự nghiệp cách mạng, cho độc lập của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dânĐó chính là niềm tự hào lớn nhất , là hành trang tinh thần theo tôi suốt cuộc đời!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn