Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Ngọc Sơn

NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC CỬA VIỆT
Dưới tán cây già nơi góc sân nhỏ, ông Đỗ Viết Thịnh lặng lẽ ngồi bên khung huân chương đã nhuốm màu thời gian. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay chai sần và ánh mắt sâu thẳm ấy như vẫn còn lưu giữ nguyên vẹn ký ức của một thời lửa đạn.
Ông sinh năm 1948, quê ở xã Thanh Thuỷ cũ, nay là phường Ngọc Sơn, tỉnh Thanh Hoá. Tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên thời ấy, gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc gọi tên. Ngày rời quê, mẹ già đứng tựa cửa, còn người cha lặng lẽ dặn con một câu ngắn gọn:
“Đi thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”
Ông mang theo lời dặn ấy suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Trong ký ức của người lính già, chiến trường Cửa Việt là nơi ông không bao giờ quên. Những ngày cuối năm 1972, đầu năm 1973, nơi mảnh đất Quảng Trị khói lửa ấy, bom đạn cày nát từng tấc đất. Biển Cửa Việt ngày ấy không còn màu xanh bình yên mà đỏ rực ánh pháo sáng mỗi đêm. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng máy bay gầm rú hòa cùng tiếng sóng biển tạo thành âm thanh ám ảnh suốt cả cuộc đời người lính.
Ông kể rằng có những đêm đơn vị hành quân trong mưa lạnh, quần áo ướt sũng, lương thực cạn dần nhưng không ai chùn bước. Đồng đội động viên nhau bằng từng ngụm nước, từng miếng lương khô nhỏ. Có người vừa hôm qua còn ngồi kể chuyện quê nhà, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà là tình đồng đội thiêng liêng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Có lần trong một trận pháo kích dữ dội ở Cửa Việt, một đồng đội bị thương giữa làn đạn. Không ai bảo ai, cả tổ chiến đấu lao ra cứu bằng được người đồng chí của mình. Ông Thịnh khi ấy cũng bị đất đá vùi lấp một phần cánh tay, nhưng vẫn cùng anh em đưa đồng đội về tuyến sau an toàn. Ông nói:
“Trong chiến tranh, đồng đội chính là người thân ruột thịt của mình.”
Những năm tháng ấy đã tôi luyện nên một người lính kiên cường, gan dạ nhưng cũng đầy nghĩa tình. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với những vết thương chiến tranh và ký ức không thể nào quên. Dẫu cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, chân thành và sống nghĩa tình với bà con lối xóm.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông vẫn nâng niu từng tấm huân chương như nâng niu ký ức của những người đồng đội đã ngã xuống. Với ông, đó không chỉ là phần thưởng, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống, chiến đấu hết mình vì độc lập dân tộc.
Dưới bóng cây quê nhà hôm nay, người lính già năm nào vẫn kể chuyện chiến trường bằng giọng chậm rãi. Những câu chuyện về Cửa Việt, về đồng đội, về tinh thần chiến đấu quả cảm vẫn tiếp tục được truyền lại cho thế hệ trẻ như một lời nhắc nhở rằng:
Có một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng để đất nước có được hòa bình hôm nay.



