Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Phường Ngọc Sơn (2)
trận chiến Mùa Xuân năm 1975
CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH – KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA 🇻🇳
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc, có biết bao người con ưu tú đã rời quê hương, gác lại tuổi trẻ để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ông Đỗ Viết Thịnh, sinh ngày 04/5/1948, quê tại xã Thanh Thuỷ (cũ), nay là phường Ngọc Sơn, tỉnh Thanh Hoá, là một trong những người lính đã đi qua những năm tháng hào hùng nhưng đầy gian khổ ấy.
Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước còn chia cắt, khi Tổ quốc cần, người thanh niên Đỗ Viết Thịnh đã khoác lên mình màu áo lính, rời quê hương Thanh Thuỷ thân yêu để bước vào cuộc chiến đấu đầy thử thách. Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày hành quân gian khổ, sống giữa rừng sâu, chiến hào và bom đạn. Bữa cơm của người lính nhiều khi chỉ là nắm cơm vội, ngụm nước chia nhau giữa chiến trường, nhưng trong tim họ luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ thống nhất.
Trong chiến tranh, thứ quý giá nhất đối với người lính không chỉ là lý tưởng chiến đấu mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau vượt qua những đêm hành quân dài, cùng chia sẻ từng miếng lương khô, từng giọt nước, cùng động viên nhau khi bom đạn dội xuống xung quanh. Có những người lính vừa hôm qua còn ngồi cạnh nhau kể chuyện quê nhà, nhưng ngày hôm sau đã ngã xuống giữa chiến trường, để lại nỗi đau lặng thầm trong lòng những người còn sống.
Mùa Xuân lịch sử năm 1975, ông Đỗ Viết Thịnh là một trong những người lính có mặt trong đội hình tiến công giải phóng miền Nam. Những ngày ấy, khí thế chiến đấu của quân và dân ta dâng cao như sóng trào. Các đơn vị liên tiếp tiến công, giải phóng từng vùng đất, từng thành phố. Và rồi khoảnh khắc lịch sử đã đến – non sông thu về một mối, đất nước hoàn toàn giải phóng, chiến tranh khép lại sau hơn ba mươi năm khốc liệt.
Trong niềm vui chiến thắng vỡ òa, người lính trẻ năm nào cũng lặng đi trong những cảm xúc khó tả. Niềm vui hòa bình xen lẫn nỗi trống vắng khôn nguôi, bởi phía sau chiến thắng ấy là sự hy sinh của biết bao đồng đội – những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường và mãi mãi không trở về.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội, không ngừng phấn đấu và trưởng thành qua nhiều vị trí công tác. Với những đóng góp và thành tích trong quá trình phục vụ Tổ quốc, ông đã được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Ba cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Đặc biệt, ông vinh dự được nhận Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng – một dấu mốc thiêng liêng ghi nhận cả cuộc đời cống hiến và lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc.
\
Ngày hôm nay, khi đã trở về với cuộc sống đời thường nơi quê hương phường Ngọc Sơn, hình ảnh người cựu chiến binh nâng niu những tấm huân chương, kỷ vật chiến tranh vẫn khiến nhiều người xúc động. Mỗi tấm huân chương không chỉ là phần thưởng, mà còn là một mảnh ký ức của những năm tháng chiến đấu oanh liệt, của tình đồng đội thiêng liêng và của một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Câu chuyện cuộc đời ông Đỗ Viết Thịnh cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay:
Hòa bình mà chúng ta đang sống không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, tuổi trẻ hôm nay hãy biết trân trọng lịch sử, sống có lý tưởng, học tập, lao động và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người lính như ông Đỗ Viết Thịnh – những con người đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam. 🇻🇳✨



