Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Nghĩa Tâm
Trong một buổi sáng tại pháp trường Côn Đảo, cô gái nhỏ Võ Thị Sáu bước đi trong tiếng gió biển và ánh nhìn của lính canh. Không một chút run sợ, không một giọt nước mắt, chị cất cao tiếng hát như thể đang bước vào một ngày bình thường. Khi bịt mắt, chị từ chối, bởi chị muốn nhìn rõ mảnh đất quê hương lần cuối. Trước họng súng kẻ thù, chị vẫn hiên ngang, để lại hình ảnh một thiếu nữ tuổi đời còn rất trẻ nhưng ý chí lớn hơn cả cái chết. Câu chuyện của chị không chỉ là sự hy sinh, mà là lời nhắc rằng: có những con người sống ngắn ngủi, nhưng tinh thần thì bất tử.


