Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Nguyên, tỉnh Tuyên Quang

Câu chuyện của một người lính kể lại về chiến tranh biên giới Việt- Cam năm ấy

Tuyên Quang18/12/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Nguyên, tỉnh Tuyên Quang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Nguyên, tỉnh Tuyên Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phàn Văn Siền, sinh năm 1944, nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Đến những năm tháng chiến tranh biên giới Việt – Campuchia ác liệt, ông đã là người lính dày dạn trận mạc, mang trên vai không chỉ khẩu súng mà còn cả trách nhiệm giữ yên từng tấc đất quê hương.

Ông vẫn nhớ rất rõ một đêm dài không ngủ giữa rừng biên giới, nơi tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng đạn nổ, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở.

Đêm ấy, rừng tối đặc quánh. Trăng bị mây che kín, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt xuyên qua tán cây. Đơn vị của ông nhận lệnh chốt giữ điểm cao, ngăn chặn địch phản kích. Suốt từ chiều, anh em đã đào công sự, ngụy trang trận địa, ai cũng thấm mệt nhưng không một ai dám lơi tay súng.

Khoảng nửa đêm, tiếng súng nổ dồn dập xé toạc không gian yên tĩnh. Địch tấn công bất ngờ. Pháo sáng bắn lên, soi rõ từng gốc cây, từng khuôn mặt sạm khói của người lính. Ông Siền áp chặt người xuống chiến hào, tay siết chặt khẩu súng, tim đập mạnh nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường.

“Bình tĩnh, giữ vững vị trí!” – tiếng chỉ huy vang lên giữa mưa đạn.

Cuộc chiến kéo dài suốt đêm. Địch đánh nhiều đợt, ta kiên cường bám trụ. Có lúc, ông thấy đồng đội bên cạnh trúng đạn, ngã xuống không kịp gọi tên ai. Không có thời gian để khóc, cũng không cho phép gục ngã. Ông chỉ kịp kéo đồng đội vào công sự, rồi lại tiếp tục chiến đấu.

Giữa làn đạn, ông chợt nghĩ đến mẹ già ở quê, nghĩ đến mái nhà đơn sơ nơi bản làng, nơi ông đã rời đi trong buổi sáng sương mù năm ấy. Chính những ký ức ấy đã giúp ông đứng vững, giúp đôi tay không run rẩy trước hiểm nguy.

Gần sáng, mưa rừng đổ xuống, trút lên chiến trường khói súng mịt mù. Địch rút lui. Trận địa lặng đi, chỉ còn tiếng mưa rơi nặng hạt và những hơi thở mệt nhoài của người lính. Đêm chiến đấu không nghỉ cuối cùng cũng qua, nhưng nỗi đau thì còn đó – vài đồng đội mãi mãi nằm lại giữa rừng sâu biên giới.

Ông Siền ngồi tựa vào thành hào, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và khói súng. Ông hiểu rằng, để có bình yên hôm nay, biết bao người đã đánh đổi cả tuổi xuân, thậm chí cả mạng sống của mình.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng đêm dài ấy vẫn sống mãi trong ký ức ông – một đêm của lòng quả cảm, của tình đồng đội, của những người lính sẵn sàng hy sinh để Tổ quốc được bình yên.

Đó là một đêm không ngủ, nhưng là đêm đã viết nên một phần lịch sử bằng máu, bằng niềm tin và lòng yêu nước không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn