Cựu chiến binh

ĐOÀN TRỌNG TƯỚC - CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Tác phẩm “Câu chuyện thời hoa lửa – Ngọn lửa không tắt” kể về cụ ông Đoàn Trọng Tước, một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Qua những ký ức về hành trình nhập ngũ, vượt Trường Sơn, những gian khổ và hiểm nguy nơi chiến trường, câu chuyện khắc họa tinh thần yêu nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Ở tuổi 87, ông vẫn chia sẻ lịch sử bằng những video trên mạng xã hội, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình và trách nhiệm tiếp nối, giữ gìn truyền thống dâ

Đắk Lắk19/04/2026DHC24GTH01 (Khoa Sư phạm - Trường Đại học Phú Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy không ngừng của thời đại số, khi mạng xã hội trở thành nơi lan tỏa những xu hướng mới, thật đặc biệt khi một cụ ông gần 90 tuổi lại trở thành “hiện tượng” được hàng trăm nghìn người trẻ theo dõi. Đó là Đoàn Trọng Tước – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, nay dùng chính ký ức của mình để kể lại cho thế hệ hôm nay câu chuyện về một thời “hoa lửa”.

Từng được đồng đội đào sẵn huyệt mộ

Cụ ông Đoàn Trọng Tước sinh ngày 5/2/1938 tại xã Phú Đông, huyện Ba Vì, TP Hà Nội. Ngày 10/2/1965, theo tiếng gọi của Đảng và Bác Hồ, ông Tước xung phong nhập ngũ. Trải qua thời kỳ huấn luyện gian khổ, ông và đồng đội đi bộ từ Bắc vào Nam, vượt qua dãy Trường Sơn và đến tháng 8/1965 thì có mặt tại Phước Long (nay là tỉnh Bình Phước). Ông được phân vào Quân khu 6.

"Nhớ lại kỷ niệm năm 1965 khi chúng tôi cùng nhau xung phong nhập ngũ vào miền Nam tham gia giải phóng, lúc đó tôi 27 tuổi, tinh thần nhiệt huyết mong đóng góp sức mình vào cuộc chiến giải phóng dân tộc. Chúng tôi lúc ấy chỉ có lòng yêu nước, tham gia huấn luyện mấy tháng gian khổ để chuẩn bị tinh thần và thể lực cho chuyến đi bộ vượt Trường Sơn. Bộ đội ta lúc đó chỉ có 'chân đồng, vai sắt và ý chí thép'. Mong rằng qua những video của bác, các cháu thế hệ trẻ có thêm tinh thần yêu nước dân tộc" , ông Tước chia sẻ.

Hồi tưởng về nửa thế kỷ trước, ông cụ kể về kỷ niệm không bao giờ quên khi bị sốt rét ác tính, tưởng chừng đã chết. Đồng đội đã chuẩn bị sẵn huyệt mộ cho ông, nhưng nhờ may mắn và nghị lực phi thường, ông đã vượt qua cơn nguy kịch, lại cầm súng tiếp tục hành trình.

Ông kể về những bữa ăn chiến trường, nhiều khi chỉ có các loại củ và rau tự hái lượm, có khi cả tháng không có hạt muối nào. Nhưng cực khổ không làm nhụt chí ông và đồng đội; họ luôn giữ vững tinh thần chiến đấu, hướng đến thắng lợi cuối cùng. Trong 10 năm tham gia kháng chiến, ông Tước nhiều lần bị thương, bị sốt rét ác tính.

Điều khiến tôi, một sinh viên xúc động không chỉ là những gian khổ ấy, mà là tinh thần của cả một thế hệ. Họ ra đi không phải vì vinh quang cá nhân, mà vì một mục tiêu lớn hơn: độc lập dân tộc, thống nhất đất nước. Chính họ đã viết nên trang sử hào hùng của Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình.

Thật đáng trân trọng khi ở tuổi 87, ông Tước vẫn chọn cách kể lại lịch sử qua nền tảng mạng xã hội. Từ tháng 12/2024, ông bắt đầu đăng tải video và livestream đều đặn, thu hút hàng trăm nghìn người theo dõi, trong đó có rất nhiều bạn trẻ.

Không cần kỹ xảo, không cần dàn dựng cầu kỳ, chính sự chân thật và mộc mạc trong từng câu chuyện đã khiến lịch sử trở nên gần gũi, sống động hơn bao giờ hết.

Nhiều bạn trẻ chia sẻ rằng, nhờ nghe ông kể chuyện, họ mới thực sự cảm nhận được giá trị của hòa bình và bắt đầu quan tâm đến lịch sử dân tộc.

Thực sự lịch sử không hề xa vời, chỉ là chúng ta chưa tìm được cách tiếp cận phù hợp. Và chính những “nhân chứng sống” như ông Tước đã làm được điều mà sách vở đôi khi chưa thể truyền tải hết.

Từ câu chuyện của ông, tôi nhận ra trách nhiệm của thế hệ mình. Chúng tôi không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương. Đó là học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng, và đặc biệt là không quên lịch sử – bởi một dân tộc quên quá khứ sẽ khó có tương lai.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong ký ức của những người lính năm xưa, và đang được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay qua từng câu chuyện giản dị mà sâu sắc.

Với tôi, mỗi lần nghe những câu chuyện ấy là một lần được nhắc nhở: hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà là thành quả của biết bao hy sinh. Và nhiệm vụ của chúng ta – những người trẻ – là tiếp tục giữ cho ngọn lửa ấy luôn cháy sáng trong hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn