Cựu chiến binh

Đoàn Trung Kiên

Người lính cuối cùng

Ninh Bình05/05/2026Đoàn Trung Kiên (Đoàn xã Yên Cường)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính cuối cùng

Trận đánh kéo dài suốt ba ngày ba đêm trên ngọn đồi 327, một mảnh đất đỏ bazan nằm giáp biên giới. Đạn pháo không ngừng rơi như mưa, tiếng nổ vang vọng khiến tai ù đi, đất đá tung tóe, cây cối gãy đổ ngổn ngang. Trung úy Minh, 27 tuổi, là sĩ quan chỉ huy đại đội 3, đã trở thành người lính cuối cùng còn sống sót.

Từ đêm đầu tiên, Minh đã biết trận này khó lòng thắng nổi. Nhưng anh vẫn hô to: “Các đồng chí giữ chắc vị trí! Không lùi một bước!” Tiếng anh vang vọng giữa khói lửa, khích lệ những người lính trẻ mới ngoài hai mươi tuổi. Bên cạnh anh lúc nào cũng có thượng úy Hải – người bạn thân nhất từ những ngày huấn luyện ở Trường Bộ binh. Họ cùng quê Thanh Hóa, cùng nhập ngũ một ngày, cùng chia nhau điếu thuốc cuối cùng trong những đêm mưa rừng.

Hải lớn hơn Minh hai tuổi, tính tình trầm tĩnh, hay cười. Mỗi khi Minh nóng giận la mắng lính, Hải lại nhẹ nhàng nhắc: “Thằng em, bớt nóng. Chúng nó cũng là con nhà lành cả.” Trong ba ngày ấy, Hải đã hai lần lao ra kéo Minh vào hầm trú khi đạn pháo ồ ạt. Lần thứ hai, một mảnh đạn găm vào vai Hải. Máu chảy lênh láng, nhưng anh vẫn cười, giọng yếu dần: “Tao ổn… Mày lo cho thằng em nó đi…”

Đến chiều ngày thứ ba, đại đội chỉ còn lại mười hai người. Đến tối, chỉ còn năm. Rồi ba. Rồi một. Minh.

Anh ngồi thu mình trong hố đạn nông, lưng dựa vào thành đất đỏ đã ngấm máu. Bên cạnh anh là thi thể thượng úy Hải, đôi mắt vẫn còn mở, như đang nhìn về hướng Nam – hướng nhà. Minh đã cố băng bó cho bạn, đã ôm bạn suốt hai ngày đêm, thì thầm những câu chuyện cũ để xua đi cái lạnh và cái chết đang bao trùm.

“Nhớ không Hải? Hôm tao cưới, mày say khướt rồi hát bài ‘Như có Bác trong ngày vui đại thắng’ to đến mức cả làng nghe thấy. Về nhà, tao sẽ kể cho con tao nghe về chú Hải dũng cảm thế nào…”

Minh run rẩy lấy trong túi áo ngực ra mảnh giấy nhầu nát và cái bút chì ngắn ngủi còn sót lại. Tay anh lạnh cóng, chữ viết run run dưới ánh sáng le lói của một quả đạn sáng cuối cùng:

“Mẹ ơi, Con là Minh, con trai mẹ. Đại đội con đã đánh đến viên đạn cuối cùng. Các anh em đều nằm lại trên ngọn đồi này. Con xin lỗi mẹ vì không đưa được cả bọn về nhà như con hứa. Hải cũng nằm lại rồi mẹ ạ. Con đang ngồi bên nó. Nó lạnh lắm. Nếu con không về được, mẹ đừng khóc nhiều. Con chỉ mong mẹ giữ sức khỏe, đừng buồn quá. Con đi lần này là vì Tổ quốc, vì những đứa trẻ sau này không phải cầm súng. Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm. Con trai mẹ – Minh.”

Anh gập mảnh giấy cẩn thận, nhét sâu vào túi ngực trái, ngay trên tim. Rồi anh nắm chặt bàn tay Hải – bàn tay đã cứng lại từ lâu – và thì thầm: “Mày về trước đi. Tao sẽ ở lại canh cho mày một chút. Đừng sợ, tao không để mày nằm một mình đâu.”

Minh không còn biết đói, không còn biết khát. Cơn đau ở chân trái vì mảnh đạn găm sâu đã tê dại từ bao giờ. Anh chỉ còn cảm giác về cái lạnh lan dần trong người và nỗi nhớ nhà da diết. Anh nhớ mùi khói bếp nhà mình, nhớ tiếng mẹ gọi lúc chiều tà, nhớ đứa em gái út hay níu áo anh xin kẹo ngày anh nhập ngũ.

Khi bình minh ngày thứ tư ló dạng, tiếng trực thăng vang vọng từ xa. Đội cứu viện thuộc sư đoàn khác đáp xuống chân đồi sau khi hỏa lực yểm trợ dồn dập. Họ leo lên ngọn đồi trong im lặng kinh hoàng. Cảnh tượng trước mắt khiến những người lính dày dạn kinh nghiệm cũng phải cúi đầu.

Toàn bộ đại đội 3 nằm rải rác trên sườn đồi. Có người vẫn ôm khẩu súng, người khác nằm úp mặt xuống đất như đang cố bò về phía trước. Ở vị trí cao nhất, họ thấy trung úy Minh ngồi dựa vào hố đạn, một tay ôm xác thượng úy Hải, tay kia vẫn siết chặt tay bạn. Đầu Minh hơi cúi, như đang ngủ.

Một thiếu úy trẻ run run chạm vào cổ Minh. Anh còn sống – chỉ còn một hơi thở mỏng manh.

Họ khiêng Minh xuống, băng bó cấp cứu. Khi thay áo cho anh, mảnh giấy rơi ra. Thiếu úy nhặt lên, đọc trong im lặng, rồi mắt đỏ hoe đưa cho chính trị viên.

Minh được đưa về bệnh viện dã chiến. Anh sống sót, nhưng từ đó không bao giờ nói nhiều. Mỗi khi ai hỏi về trận đánh trên đồi 327, anh chỉ lắc đầu, mắt nhìn xa xăm về phương Bắc.

Nhiều năm sau chiến tranh, Minh trở về quê. Mẹ anh đã mất từ lâu, chỉ kịp biết tin con trai mình là người lính cuối cùng sống sót. Trên ngọn đồi 327 ngày nay đã xanh lại màu cỏ. Minh xây một ngôi mộ chung cho đại đội, khắc tên tất cả các anh em. Mỗi năm, vào ngày giỗ chung, anh lại lên đó một mình, ngồi bên mộ thượng úy Hải rất lâu.

Có lần, con trai Minh hỏi: “Bố ơi, sao bố không khóc?” Minh vuốt tóc con, giọng trầm trầm: “Bố đã khóc hết nước mắt trên ngọn đồi ấy rồi con ạ. Bố chỉ còn nước mắt để nhớ về những người anh em đã nằm lại, để họ không cô đơn.”

Và mỗi đêm, trong giấc mơ, Minh vẫn thấy thượng úy Hải cười, vẫy tay từ xa: “Về đi Minh, mẹ mày đang chờ…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn