[Đoàn trường THPT Buôn Hồ} CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH

CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH
Sau khi Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27/1/1973, so sánh tương quan lực lượng cả về thế và lực giữa ta và địch đã nghiêng hẳn về phía ta. Trước thời cơ lịch sử đó, Bộ Chính trị đã nhất trí hạ quyết tâm chiến lược: huy động cao nhất sức mạnh của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ở cả hai miền, mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy cuối cùng, đưa chiến tranh cách mạng phát triển đến mức cao nhất, tiêu diệt và làm tan rã hoàn toàn quân đội Sài Gòn, đánh đổ chính quyền tay sai, giành chính quyền về tay nhân dân, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Thực hiện quyết tâm ấy, từ tháng 3/1975, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 bắt đầu và liên tiếp giành thắng lợi to lớn. Trước diễn biến chiến trường vô cùng nhanh chóng, được ví là “một ngày bằng hai mươi năm”, ngày 14/4/1975, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch giải phóng Sài Gòn – Chợ Lớn, sau này lấy tên là Chiến dịch Hồ Chí Minh, với mục tiêu giải phóng miền Nam trước mùa mưa, thể hiện ý chí đánh nhanh, thắng nhanh và phương châm tác chiến “thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng”.
Chiến dịch được mở đầu bằng trận tiến công Xuân Lộc ngày 9/4/1975, tiếp đó là trận đột phá Phan Rang ngày 16/4. Ngày 21/4, tuyến phòng thủ Xuân Lộc của địch hoàn toàn tan rã, mở toang cửa ngõ phía Đông Bắc Sài Gòn; cùng ngày, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố từ chức. Đúng 17 giờ ngày 26/4/1975, quân ta nổ súng mở màn chiến dịch, năm cánh quân chủ lực đồng loạt vượt qua tuyến phòng ngự vòng ngoài, tiến vào Sài Gòn. Từ chiều ngày 28/4/1975 Các đơn vị Ngụy không còn nhận được mình lệnh từ Tổng Hành Dinh hoặc các tướng chỉ huy do họ đã tháo chạy ra nước ngoài, pháo binh ta bắn phá sân bay Tân Sơn Nhất; rạng sáng 29/4, toàn bộ lực lượng tổng tiến công vào trung tâm thành phố, đánh chiếm các cơ quan đầu não của địch.
Trong những giờ phút quyết định của chiến dịch, Sư đoàn 10 – Quân đoàn 3 tiến công sân bay Tân Sơn Nhất và sau đó đánh thẳng vào Dinh Độc Lập. 10 giờ 45 phút ngày 30/4/1975, xe tăng quân giải phóng húc đổ cổng Dinh, bắt toàn bộ nội các ngụy quyền Sài Gòn. Tổng thống Dương Văn Minh buộc phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Đến 11 giờ 30 phút cùng ngày, Quốc kỳ của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tung bay trên Phủ Tổng thống, đánh dấu Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Đến ngày 2/5/1975, những địa phương cuối cùng ở miền Nam được giải phóng hoàn toàn.
Chiến thắng này quyết định hoàn toàn số phận của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đồng thời góp phần quan trọng vào phong trào đấu tranh vì độc lập dân tộc, hòa bình, dân chủ và tiến bộ xã hội trên thế giới. Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IV đã khẳng định: thắng lợi của nhân dân ta trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước là một trong những trang sử chói lọi nhất của lịch sử dân tộc Việt Nam. Chiến thắng được đánh đổi bằng những hy sinh vô cùng to lớn của dân tộc ta: gần 2 triệu thường dân thiệt mạng, hơn 2 triệu người mang thương tật suốt đời, khoảng 2 triệu người bị phơi nhiễm chất độc hóa học; hơn 1,1 triệu quân nhân hy sinh, 600.000 quân nhân bị thương, trong đó còn hơn 300.000 liệt sĩ chưa tìm được hài cốt.
Đối với chúng em, Chiến dịch Hồ Chí Minh không chỉ là một mốc son trong trang sách lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình hôm nay. Đằng sau khoảnh khắc lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập là vô vàn mất mát không thể đong đếm. Cảm nhận được điều đó, chúng em càng trân trọng cuộc sống yên bình mà mình đang có, càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc học tập, rèn luyện và gìn giữ những thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.
Chiến dịch Hồ Chí Minh đã khép lại một chặng đường đau thương nhưng đầy oanh liệt của dân tộc, đồng thời mở ra kỉ nguyên mới – kỉ nguyên độc lập, thống nhất và phát triển. Với chúng em, chiến thắng ấy mãi là niềm tự hào thiêng liêng, là ngọn lửa truyền thống thắp sáng lòng yêu nước, để thế hệ hôm nay biết sống xứng đáng hơn với lịch sử, với Tổ quốc và với những hi sinh lớn lao của cha ông.
HO CHI MINH CAMPAIGN
Following the signing of the Paris Peace Accords on Ending the War and Restoring Peace in Vietnam on January 27, 1973, the balance of power, both in terms of position and strength, shifted decisively in our favor. Recognizing this historic opportunity, the Politburo unanimously adopted a strategic resolve: to mobilize the maximum strength of the entire Party, the entire army, and the entire population in both regions, launch the final General Offensive and Uprising, elevate the revolutionary war to its highest level, completely destroy and dissolve the Saigon army, overthrow the puppet regime, seize power for the people, liberate the South, and unify the country.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Implementing that resolve, starting in March 1975, the 1975 Spring General Offensive and Uprising began and continuously achieved great victories. Given the extremely rapid developments on the battlefield, likened to “one day equaling twenty years,” on April 14, 1975, the Politburo decided to launch the campaign to liberate Saigon – Cholon, later named the Ho Chi Minh Campaign, with the goal of liberating the South before the rainy season, demonstrating the determination for a quick offensive and quick victory, and the operational motto of “rapid speed, daring, surprise, certain victory.”
The campaign commenced with the attack on Xuan Loc on April 9, 1975, followed by the breakthrough battle at Phan Rang on April 16. On April 21, the enemy's Xuan Loc defense line completely collapsed, opening wide the northeastern gateway to Saigon; on the same day, President Nguyen Van Thieu announced his resignation. Exactly at 17:00 on April 26, 1975, our troops opened fire to launch the campaign, as five main army corps simultaneously breached the outer defense perimeter and advanced into Saigon. Starting the afternoon of April 28, 1975, the Puppet units no longer received orders from the General Headquarters or commanding generals because they had fled abroad, and our artillery bombarded Tan Son Nhat Airport; at dawn on April 29, the entire force launched a general offensive into the city center, attacking and seizing the enemy's key command centers.
During the decisive hours of the campaign, Division 10 – Corps 3 attacked Tan Son Nhat Airport and subsequently struck directly at the Independence Palace. At 10:45 AM on April 30, 1975, liberation army tanks crashed through the Palace gate, capturing the entire cabinet of the Saigon puppet regime. President Duong Van Minh was forced to announce unconditional surrender. By 11:30 AM on the same day, the National Flag of the Provisional Revolutionary Government of the Republic of South Vietnam flew over the Presidential Palace, marking the complete victory of the Ho Chi Minh Campaign. By May 2, 1975, the last remaining localities in the South were completely liberated.
This victory entirely determined the fate of the resistance war against the US, while also making a significant contribution to the global movement for national independence, peace, democracy, and social progress. The Fourth National Party Congress affirmed that the victory of our people in the cause of resisting the US for national salvation is one of the most brilliant chapters in the history of the Vietnamese nation. The victory was exchanged for immense sacrifices by our people: nearly 2 million civilians killed, over 2 million people permanently disabled, approximately 2 million people exposed to chemical agents; over 1.1 million military personnel sacrificed, 600,000 military personnel wounded, including over 300,000 martyrs whose remains have yet to be found. These losses are an irreplaceable pain, and simultaneously, a sacred foundation for current and future generations to be grateful for and cherish peace, independence, and national unification.



