[Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng] ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN: BẬC THẦY DIỆT XE TĂNG BẰNG TAY KHÔNG VÀ NGỌN ĐUỐC QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG CỦA CHIẾN DỊCH HÒA BÌNH
ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN: BẬC THẦY DIỆT XE TĂNG BẰNG TAY KHÔNG VÀ NGỌN ĐUỐC QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG CỦA CHIẾN DỊCH HÒA BÌNH
![[Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng] ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN: BẬC THẦY DIỆT XE TĂNG BẰNG TAY KHÔNG VÀ NGỌN ĐUỐC QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG CỦA CHIẾN DỊCH HÒA BÌNH](https://static.cauchuyenlichsu.tino.vn/media/pwadn41j/images-1.jpg)
Trong biên niên sử vàng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Chiến dịch Hòa Bình (tháng 11-1951 đến tháng 2-1952) đứng ở vị trí một trận quyết chiến chiến lược vĩ đại, đập tan mưu đồ giành lại quyền chủ động của kẻ thù. Chính tại mặt trận rực lửa này, một huyền thoại vô tiền khoáng hậu đã ra đời, làm kinh ngạc giới quân sự thế giới: Hành động dũng cảm vô song – một mình tay không đuổi theo, nhảy lên nóc xe tăng bọc thép của thực dân Pháp, dùng lựu đạn tiêu diệt gọn xe địch của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Cù Chính Lan (1930 – 1951). Ở tuổi hai mươi mốt, ông đã tạc vào dáng núi hình sông một tượng đài bất tử, trở thành ngọn hải đăng tinh thần soi đường cho cả một thế hệ xung kích ra trận.
Anh hùng Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An – vùng đất địa linh nhân kiệt, giàu truyền thống khoa bảng và yêu nước, quật khởi. Sớm chứng kiến cảnh lầm than của nhân dân dưới ách áp bức của chế độ thực dân phong kiến, tinh thần phản kháng và lý tưởng cách mạng đã sớm bén rễ sâu sắc trong tâm khảm của người thanh niên trẻ tuổi.
Năm 1946, khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, đồng chí hăng hái xung phong nhập ngũ. Trải qua nhiều thử thách, gian lao của đời lính, với bản tính kiên cường, mưu trí và tính kỷ luật nghiêm minh, đồng chí luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ, nhanh chóng trưởng thành và được bổ nhiệm làm Tiểu đội trưởng thuộc Trung đoàn 48, Đại đoàn 320.
Tháng 12-1951, Chiến dịch Hòa Bình bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Quân đội thực dân Pháp ráo riết điều động lực lượng cơ giới mạnh, có xe tăng bọc thép yểm trợ nhằm đánh chiếm lại các vị trí chiến lược dọc Đường số 6. Đối mặt với "vỏ thép khổng lồ" của địch, bộ binh ta gặp muôn vàn khó khăn khi vũ khí chống tăng lúc bấy giờ còn vô cùng thô sơ, thiếu thốn.
Ngày 13-12-1951, tại trận địa Giang Mỗ (Hòa Bình), đoàn xe cơ giới của địch lọt vào trận địa phục kích của ta. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt dưới làn hỏa lực điên cuồng của kẻ thù. Khi quân ta đang chuẩn bị rút quân theo kế hoạch, bất ngờ một chiếc xe tăng hạng nặng của Pháp xông lên, dùng đại liên quét rát mặt, chặn đứng đường rút và uy hiếp trực tiếp đến tính mạng của toàn đơn vị.
Hành động dũng cảm vô song đi vào sử sách: Trong thời khắc ngặt nghèo ấy, không một chút do dự, Cù Chính Lan đã đưa ra một quyết định táo bạo. Ông từ gò đất cao lao vút ra, lợi dụng những góc khuất hỏa lực để áp sát chiếc xe tăng. Khi chiếc xe gầm rú lao qua, bằng một động tác thuần thục và nghị lực phi thường, người chiến sĩ 21 tuổi đã nhảy phắt lên nóc xe tăng, dùng báng súng đập vỡ kính ngắm, tước đi "đôi mắt" của con quái vật thép.
Phát hiện có bộ đội ta trên nóc, xe tăng địch lồng lộn quay cuồng, tìm cách hất ông xuống đất. Nén chặt sự rung lắc, Cù Chính Lan khéo léo rút chốt lựu đạn, chờ khói xì ra rồi dũng cảm nhét thẳng vào buồng lái qua lỗ thông hơi. Tiếng nổ kinh hoàng vang lên, chiếc xe tăng bốc cháy ngùn ngụt, toàn bộ kíp lái bên trong bị tiêu diệt gọn.
Chiến công thần kỳ của Cù Chính Lan đã phá tan bầu không khí căng thẳng, thổi bùng lên ngọn lửa quyết chiến, cổ vũ toàn đơn vị đồng lòng xông lên đập tan cuộc càn quét của giặc, ghi dấu mốc chói lọi trong nghệ thuật đánh cận chiến của quân đội ta.
Chưa đầy nửa tháng sau chiến công vang dội tại Giang Mỗ, ngày 29-12-1951, trong trận đánh khốc liệt tiêu diệt cứ điểm đồn Gót, Anh hùng Cù Chính Lan lại tiếp tục dẫn đầu tiểu đội xung phong xé toạc hàng rào dây kẽm gai của địch. Dù bị thương rất nặng bởi mảnh pháo, máu chảy đẫm áo, ông vẫn kiên quyết không rời trận địa, nằm trên mặt đất tiếp tục dùng khẩu lệnh chỉ huy, đốc chiến đồng đội xông lên cho đến khi hơi thở cuối cùng trút xuống. Ông ngã xuống khi tuổi đời mới vừa tròn 21 – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người.
Cảm phục trước sự dấn thân và hy sinh trọn vẹn của người chiến sĩ trẻ, năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, đồng chí Cù Chính Lan vinh dự được Đảng, Nhà nước và Chủ tịch Hồ Chí Minh truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – trở thành một trong những người đầu tiên nhận vinh dự tối cao này của quân đội.
Hôm nay, non sông Việt Nam đã hoàn toàn độc lập, thống nhất và đang vững vàng phát triển mạnh mẽ. Tên của Anh hùng Cù Chính Lan đã được trang trọng đặt cho nhiều đường phố, trường học lớn trên khắp mọi miền Tổ quốc nhằm tri ân công lao vĩ đại của ông.
Cuộc đời của ông chính là một pho tư liệu lịch sử bằng xương bằng thịt, bài học lập thân vô giá về lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng của Đảng, tinh thần mưu trí, sáng tạo và lòng yêu nước thuần khiết. Khí phách thép của Cù Chính Lan mãi là ngọn hải đăng soi đường, thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay không ngừng học tập, nâng cao trí tuệ, rèn luyện bản lĩnh chính trị để chung tay bảo vệ vững chắc chủ quyền thiêng liêng và xây dựng Tổ quốc ngày càng phồn vinh, hạnh phúc.


