[Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng] Cứ điểm Him Lam: Những "vết sẹo ngạo nghễ" và bài ca quyết tử trên cánh đồng Mường Thanh
Cứ điểm Him Lam: Những "vết sẹo ngạo nghễ" và bài ca quyết tử trên cánh đồng Mường Thanh
Cách đây hơn 70 năm, thung lũng Điện Biên Phủ (tỉnh Điện Biên) đã trở thành tâm điểm của thế giới, nơi diễn ra cuộc đụng đầu lịch sử giữa quân đội non trẻ của Việt Nam và tập đoàn cứ điểm "bất khả xâm phạm" của thực dân Pháp. Giữa hàng vạn công sự, dây kẽm gai và bãi mìn cày xới nát cánh đồng Mường Thanh, những địa danh như Đồi A1, Him Lam, Độc Lập đã đi vào lịch sử như những biểu tượng bất tử của lòng quả cảm, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương và tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của thế hệ hoa lửa đời đầu.
Chiều ngày 13/3/1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ rung chuyển bởi loạt pháo mở màn của quân ta vào Trung tâm đề kháng Him Lam (Beatrice). Đây là vị trí được ví như "cánh cửa thép" bảo vệ tập đoàn cứ điểm từ hướng Đông Bắc, do một tiểu đoàn lê dương sừng sỏ nhất của Pháp trấn giữ với hệ thống hỏa lực dày đặc và lô cốt kiên cố.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Kẻ thù điên cuồng nổ súng tạo thành những lưới lửa bt sập các mũi tiến công của quân ta. Trong giờ phút sinh tử, khi hỏa lực từ một lô cốt ngầm của Pháp liên tục nhả đạn cản bước đồng đội, người chiến sĩ Phan Đình Giót đã mưu trí áp sát, dùng những quả bộc phá cuối cùng và quyết định lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai.
Tiếng súng địch câm bặt, làn sóng xung phong của quân ta ào lên như triều dâng thác đổ. Cứ điểm Him Lam bị san phẳng ngay trong đêm mở màn, giáng một đòn chí tử vào niềm tự hào của quân đội viễn chinh Pháp và thắp sáng ngọn lửa quyết thắng cho toàn chiến dịch.
Ngay sau chiến thắng Him Lam, đêm 14 rạng sáng ngày 15/3/1954, quân ta tiếp tục nổ súng tấn công trung tâm đề kháng Độc Lập (Gabrielle). Nằm trên một quả đồi độc lập sừng sững ở phía Bắc, cứ điểm này được Pháp bố phòng nghiêm ngặt nhằm khống chế toàn bộ vùng trời và yểm trợ cho sân bay Mường Thanh.
Dưới trận mưa pháo mặt đất dồn dập, các chiến sĩ bộ binh ta đã mưu trí cắt hàng rào kẽm gai, thọc sâu vào trung tâm chỉ huy địch. Trận đánh giằng co nghẹt thở dưới các chiến hào đầy bùn đất và khói bom. Sức chiến đấu kiên cường cùng nghệ thuật cài răng lược của quân ta đã bẻ gãy hoàn toàn các đợt phản công có xe tăng yểm trợ của Pháp. Việc làm chủ cứ điểm Độc Lập chỉ sau vài giờ chiến đấu đã chính thức chặt đứt "chiếc sừng phía Bắc" của tập đoàn cứ điểm, mở toang cánh cửa cho đại quân ta tiến xuống lòng chảo.
Nếu Him Lam, Độc Lập là những đòn đánh chớp nhoáng thì Đồi A1 (Eliane 2) lại là "trận đánh dài nhất", khốc liệt và bi tráng nhất của chiến dịch Điện Biên Phủ, kéo dài suốt 39 ngày đêm (từ 30/3 đến 6/5/1954). Đây là điểm cao có vị trí sống còn, được ví như "bức tường thành" cuối cùng che chắn cho hầm chỉ huy của tướng De Castries.
Tại Đồi A1, địch xây dựng hệ thống hầm ngầm cố thủ kiên cố bằng bê tông cốt thép, liên kết chặt chẽ với các công sự phụ cận. Ta và địch giành giật nhau từng mét chiến hào, từng ụ súng. Đỉnh đồi A1 thay đổi màu sắc liên tục vì bị bom đạn cày xới, máu của các chiến sĩ hai bên hòa lẫn vào lòng đất đỏ.
Để giải quyết thế bế tắc, các chiến sĩ công binh của ta đã ngày đêm âm thầm đào một đường hầm xuyên vào lòng đồi A1, vận chuyển gần 1 tấn thuốc nổ đặt ngay dưới hầm ngầm trung tâm của địch. Đêm ngày 6/5/1954, khối bộc phá nghìn cân phát nổ, hất tung hệ thống phòng ngự kiên cố của Pháp. Tiếng nổ lớn trên đồi A1 chính là hiệu lệnh tổng tấn công cuối cùng, đập tan hoàn toàn tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ vào chiều ngày 7/5/1954.
Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, những hố bom trên đồi A1 nay đã rêu phong, hoa ban lại nở trắng ngần trên mảnh đất Điện Biên lịch sử. Nhưng những câu chuyện về sự hy sinh của cha anh tại Him Lam, Độc Lập, Đồi A1 vẫn vẹn nguyên giá trị.


