Đoàn trường THPT Hoàng Văn Thụ-Nguyễn Thị Bé (5)
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, mảnh đất Tây Ninh không
chỉ được biết đến với núi Bà Đen hùng vĩ mà còn là nơi sản sinh ra những người con ưu
tú, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập tự do. Một trong những biểu tượng
sáng ngời của tinh thần bất khuất đó chính là Nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân
Nguyễn Thị Bé. Cuộc đời chị là một bản anh hùng ca về lòng yêu nước, ý chí kiên cường
và sự hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ
cứu nước.
Chị Nguyễn Thị Bé sinh năm 1944 tại xã Thạnh Phước, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây
Ninh. Lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng, nơi
có 9 anh chị em đều một lòng theo Đảng, chị đã sớm hun đúc cho mình một lý tưởng sống
cao đẹp. Năm 1961, từ một cô thợ may trẻ tuổi, chị đã quyết định thoát ly gia đình để
tham gia hoạt động cách mạng. Với sự nhiệt huyết và năng nổ, chị nhanh chóng trưởng
thành qua các thử thách, lần lượt được kết nạp vào Đoàn rồi vào Đảng Cộng sản Việt
Nam, đảm nhiệm những chức vụ quan trọng như Bí thư Đảng ủy xã, Chính trị viên Xã
đội xã Suối Bà Tươi.
Bản lĩnh của người nữ chiến sĩ ấy được thể hiện rõ nét nhất trong những năm tháng
bị địch bắt bớ, giam cầm. Năm 1967, khi bị rơi vào tay giặc tại Củ Chi và Tây Ninh, dù
phải chịu đựng những trận đòn roi, tra tấn dã man "chết đi sống lại" nhiều lần, chị vẫn
giữ vững khí tiết. Trước họng súng quân thù, chị kiên quyết không chào cờ hay hát quốc
ca của chính quyền Sài Gòn, thậm chí còn dũng cảm vạch mặt tội ác của chúng. Không
thể khuất phục được ý chí sắt đá của người con gái Gò Dầu, kẻ thù buộc phải thả chị về.
Trở lại chiến trường, chị Nguyễn Thị Bé tiếp tục lãnh đạo nhân dân bám trụ, xây
dựng lực lượng đánh địch. Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, chị đã trực tiếp tham gia 29
trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều sinh lực địch, bắn cháy xe tăng và thu giữ nhiều vũ khí.
Tuy nhiên, trận đánh định mệnh vào tháng 3 năm 1973 đã lấy đi người con gái ưu tú ấy.
Trong một cuộc càn quét ác liệt của địch, chị đã bị trọng thương. Dù đau đớn, chị vẫn
kiên quyết ở lại trận địa để chỉ huy đồng đội chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Sự hy sinh của chị đã để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng cũng là động lực to lớn cho phong trào cách mạng địa phương
Sự ra đời của danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được Chủ tịch nước truy tặng vào năm 1994 chính là sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp to lớn của chị. Chị Nguyễn Thị Bé đã ngã xuống, nhưng tên tuổi và tinh thần của chị vẫn mãi
vẹn nguyên trong trái tim người dân Tây Ninh nói riêng và cả nước nói chung. Đóa hoa ấy
không bao giờ tàn, nó vẫn tỏa hương thơm ngát, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của
hòa bình và trách nhiệm tiếp bước cha anh xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



