ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU (1)
Người con gái “lấy thân chặn súng” – Nữ anh hùng Võ Thị Sáu
Đất Đỏ – mảnh đất miền Đông gió cát , nơi trải dài với vẻ đẹp của đồi sim tím , cũng là nơi tạo nên một trong những biểu tượng bất tử của lòng yêu nước : “ Nữ anh hùng Võ Thị Sáu “.
Vào năm 1933 Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại xã Phước Thọ , huyện Đất Đỏ ( nay thuộc Bà Rịa – Vũng Tàu ) . Cha chị kéo xe ngựa , mẹ chị buôn bán bún . Tuổi thơ của chị chẳng phải những ngày tháng yên bình bên mái nhà tranh từ những ngày còn nhỏ chị đã sớm chứng kiến cảnh người dân bị thực dân cùng bè lũ tay sai đàn áp , cướp bóc — cảnh đau thương ấy , đã khắc sâu vào tâm hồn cô bé nhỏ nhắn một lòng căm phẫn không siết đang dần cháy bỏng trước cảnh áp bức , bất công.
Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống Pháp , dù tuổi còn rất trẻ mới khoảng 14 –15 tuổi –chị đã lén ra nhập phong trào đấu tranh . Võ Thị Sáu trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ .
Không quản hiểm nguy , Chị làm liên lạc , theo dõi địch , vận chuyển vũ khí, nhiều lần cứu đồng đội trong gang tấc .
Nhưng dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời đấu tranh của chị là lần nhận nhiệm vụ loại trừ tên Việt gian cấu kết với thực dân , kẻ đã ra tay gây tử sát , tra tấn đồng bào – với duy nhất một quả lựu đạn . Giữa chợ Đất Đỏ ồn ào , Võ Thị Sáu đứng giữa vòng vây lính Pháp , bàn tay bé nhỏ của chị nắm chặt lấy quả lựu đạn . Khi tên Việt gian ấy suất hiện , không chần chừ , chị ném thẳng vào hắn – một hành động quả về khiến cả chợ như nín lặng .
Dù quả lựu đạn không nổ, bị địch bao vây và bắt giữ, nhưng từ giây phút ấy, hình ảnh người con gái nhỏ dám đối đầu kẻ thù, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng đã khắc sâu vào lòng dân Đất Đỏ.
Võ Thị Sáu bị giải qua nhiều nhà lao: Bà Rịa – Chí Hòa – rồi Côn Đảo.
Ở đâu cũng vậy, những đòn roi tàn bạo, những thủ đoạn tra tấn nham hiểm của bọn thực dân không thể khiến chị khuất phục.
“Các ông có thể giết thân xác tôi, nhưng không thể giết được tinh thần yêu nước trong tôi!” – lời nói ấy của chị như một nhát dao chém vào sự kiêu ngạo của kẻ thù.
Chúng muốn chị run sợ.
Nhưng chị mỉm cười.
Chúng muốn chị khuất phục.
Nhưng đôi mắt chị sáng lên như hai ngọn lửa.
Trong xà lim tăm tối, tiếng hát của chị vẫn ngân lên những câu ca cách mạng, làm ấm lòng bao tù nhân khác. Họ gọi chị là “bông hoa đỏ giữa nhà tù Côn Đảo”.
Sáng 23/1/1952 , khi lính gác mở cửa buồng giam, họ thấy chị đang chải tóc, miệng mỉm cười như chuẩn bị cho một ngày lễ hội.
Không ai nghĩ một cô gái 18 tuổi lại có thể bình thản đến thế trước giờ tử hình. Trên đường ra pháp trường, chị dừng lại hái một bông hoa nhỏ.
Chị đặt lên ngực và nói:
“Cho tôi đẹp khi gặp đồng bào tôi.”
Khi bọn lính run tay vì khí phách của chị, Sáu bước thẳng đến cột bắn, dõng dạc hô vang:
“ HỒ CHÍ MINH MUÔN NĂM!”
“ VIỆT NAM ĐỘC LẬP MUÔN NĂM!”
Tiếng hô ấy vang lên như sấm, át cả tiếng sóng Côn Sơn, làm rúng động cả những kẻ đã chĩa súng vào chị.
Loạt súng nổ.
Nhưng không thể bắn gục được ý chí của người con gái Đất Đỏ.
Chị ngã xuống, nhưng tinh thần chị bay lên, hòa vào non nước Việt Nam. Võ Thị Sáu ra đi khi tuổi đời vừa tròn 18 – cái tuổi của những ước mơ, những khát vọng.
Nhưng chị chọn hi sinh để bảo vệ quê hương, để những thế hệ mai sau được sống trong hòa bình.
Ngày nay, mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương – Côn Đảo luôn rực sáng bởi hoa và nến. Người dân kính trọng gọi chị:
“Cô Sáu – linh hồn bất tử của Đất Đỏ.”.
Câu chuyện về Võ Thị Sáu không chỉ là chuyện của lịch sử.
Đó là lời nhắc nhở về sức mạnh của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường, của tinh than sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc.
Một cô gái nhỏ bé, tay không tấc sắt, nhưng trái tim chứa cả Việt Nam.
Một người con gái dám lấy thân mình chặn súng, để mở con đường sống cho dân tộc.



