Đoàn Trường THPT Tức Tranh - Bà Trần Thị Học
Trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà nhỏ tại Thái Nguyên, bên chén trà xanh ấm nóng, bà Trần Thị Học – nguyên Trưởng ban liên lạc cựu Thanh niên xung phong (TNXP) Đại đội 913 – khẽ nheo đôi mắt đã hằn vết chân chim, đưa chúng tôi trở về những năm tháng hào hùng của một thời "hoa lửa". Với bà, ký ức ấy không chỉ là những trang sử khô khan, mà là máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân rực rỡ của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Những năm 1972, mảnh đất Thái Nguyên trở thành trọng điểm đánh phá ác liệt của đế quốc Mỹ nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Giữa làn mưa bom bão đạn ấy, Đại đội 913 (thuộc Đội 91 Bắc Thái) của bà Học nhận nhiệm vụ bảo vệ và duy trì thông suốt các tuyến đường huyết mạch như cầu Gia Bảy, cầu Phà và Quốc lộ 1B.
Bà kể, ngày đó đơn vị sống và làm việc với tinh thần "Sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất". Khi tiếng máy bay Mỹ vừa dứt, khói bom còn chưa tan, những cô gái, chàng trai tuổi đôi mươi đã lao ra mặt đường. Họ dùng tay không, dùng cuốc xẻng san lấp hố bom, vác từng tảng đá nặng để xe chở quân lương, vũ khí kịp thời lăn bánh vào Nam. Dưới ánh trăng hay trong đêm tối mịt mù, những chiếc áo bạc màu của các chiến sĩ TNXP trở thành "cọc tiêu sống", dẫn lối cho đoàn xe cơ giới đi qua những đoạn đường nguy hiểm.
Ký ức của bà Học còn in đậm hình ảnh những đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ. Có những đêm trắng không ngủ, tay run run nắm lấy tay đồng đội lần cuối trước khi tiễn đưa vào lòng đất mẹ. Nỗi đau ấy không làm họ chùn bước, mà ngược lại, càng hun đúc ý chí chiến đấu mãnh liệt hơn. Trong gian khổ, tình đồng chí lại càng thắt chặt; một củ sắn chia đôi, một bát nước uống chung cũng đủ làm ấm lòng giữa cái lạnh thấu xương của núi rừng Việt Bắc.
Chiến tranh qua đi, những "cô gái mở đường" năm nào giờ đã tóc bạc da mồi. Nhưng với bà Học, ngọn lửa của thời thanh niên xung phong ấy vẫn luôn rực cháy. Bà thường bảo, mỗi khi nhìn thấy sự đổi thay của quê hương, thấy những con đường nhựa thênh thang chạy dài, bà lại nhớ về những hố bom xưa và những đồng đội đã hóa thân vào đất đá.
Bài văn về thời hoa lửa qua lời kể của bà Trần Thị Học không chỉ là lời nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử gian khó, mà còn là bài ca bất diệt về lòng yêu nước. Những câu chuyện của bà chính là cầu nối tiếp lửa cho thế hệ trẻ hôm nay, để họ hiểu rằng mỗi tấc đất dưới chân đều thấm đẫm mồ hôi và xương máu của cha ông, từ đó thêm trân trọng giá trị của hòa bình và độc lập.



