Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đoàn Trường THPT Tức Tranh - "Võ Thị Sáu – Cánh hoa bất tử giữa đất Côn Đảo"

Thái Nguyên04/05/2026Nguyễn Thành Đạt - (Đoàn viên Chi đoàn lớp 11A2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất Đất Đỏ giàu truyền thống cách mạng, hình ảnh thực dân Pháp chà đạp lên quê hương đã sớm hun đúc trong lòng cô bé Sáu lòng yêu nước nồng nàn. Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị đã gia nhập Đội Công an xung phong quận Đất Đỏ. Với sự thông minh, gan dạ, chị trở thành chiến sĩ trinh sát, liên lạc, thực hiện nhiều nhiệm vụ phá tề, trừ gian táo bạo, khiến kẻ thù khiếp sợ. Tháng 5/1950, trong một trận đánh cảm tử tại chợ Đất Đỏ, chị bị địch bắt. Dù bị giam cầm, tra tấn dã man tại nhà tù Chí Hòa và sau đó là Côn Đảo, chị vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, hiên ngang đối mặt với cái chết. Một trong những ký ức khiến hậu thế vô cùng xúc động là giây phút chị Võ Thị Sáu ra pháp trường tại Côn Đảo vào sáng ngày 23/1/1952. Dù biết cái chết đang cận kề, chị không hề run sợ. Khi quân địch hỏi nguyện vọng cuối cùng, chị bình thản đáp: "Tôi không có tội gì cả. Tại sao các người lại bịt mắt tôi? Hãy tháo băng đen ra để tôi được nhìn đất nước, nhìn đồng bào thân yêu của tôi." Trên đường ra pháp trường, chị vẫn ung dung cất tiếng hát bài "Tiến quân ca". Hình ảnh cô gái 19 tuổi với đôi mắt sáng ngời, nụ cười kiêu hãnh trước họng súng quân thù đã làm cho chính những tên lính áp giải phải bàng hoàng, nể phục. Khi phát lệnh nổ súng, chị còn kịp hô vang: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!". Cánh hoa ấy đã lặng lẽ rơi xuống mảnh đất Côn Đảo, nhưng hương thơm của tinh thần bất khuất vẫn tỏa ngát đến tận ngày nay. Chị Võ Thị Sáu chính là đại diện tiêu biểu cho thế hệ trẻ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Chị đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Nhắc về chị, chúng ta không chỉ nhớ về một quá khứ đau thương mà hào hùng, mà còn thấy rõ trọng trách của bản thân ở hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn