Bài viết

ĐOÀN TRƯỜNG THPT VIỆT LÂM - CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC ÁC LIỆT

Tuyên Quang22/12/2025Chi đoàn 12C3, Đoàn trường THPT Việt Lâm (Đoàn Trường THPT Việt Lâm , Xã Vị Xuyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh là những người đã từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trong những giai đoạn khó khăn, gian khổ nhất của đất nước. Dù đã rời quân ngũ, họ vẫn giữ tác phong kỷ luật, tinh thần trách nhiệm cao và lối sống giản dị, mộc mạc. Nhiều cựu chiến binh luôn tích cực tham gia các hoạt động địa phương, góp phần xây dựng cộng đồng, giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước và sự hy sinh to lớn của cha anh. Họ chính là những tấm gương bền bỉ, kiên cường, xứng đáng được trân trọng và biết ơn. Ông Trần Tấn Công, sinh ngày 16/6/1956, là một cựu chiến binh Việt Nam tiêu biểu – người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho độc lập dân tộc. Khi mới 16 tuổi, quê hương ông bị lũ giặc xâm chiếm. Trước cảnh nhà tan cửa nát, dân lành bị tàn sát, ông đã tình nguyện gia nhập đội quân giải phóng ở xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi (nay thuộc thôn Trường Định, xã Tịnh Khê, Quảng Ngãi) để lên đường đánh giặc, góp sức bảo vệ quê cha đất tổ. Đến tháng 8/1974, khi vừa đủ tuổi thực hiện nghĩa vụ quân sự, ông tiếp tục xin vào bộ đội, thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Ngãi. Trong thời gian chiến đấu giữ nước, quân Mỹ liên tục tàn phá các ngôi làng, thực hiện chính sách “đốt sạch, giết sạch”, khiến biết bao gia đình ly tán. Ông cùng đồng đội đã phối hợp với hỏa lực D107 tiêu diệt D103 bảo an ở đồi Đá Mú, đồi 75 (Bình Châu – Bình Sơn). Tại Ba Làng An (Tịnh Kỳ – Sơn Tịnh, Quảng Ngãi), ông tham gia tấn công giải phóng khu vực, phối hợp cùng D38 đánh địch ở Hòa Bình, góp phần củng cố lực lượng và mở rộng vùng giải phóng. Sau ngày giải phóng năm 1975, ông tiếp tục được điều động vào Ninh Thuận – Bình Thuận tham gia lực lượng kinh tế, trồng bông, phục hồi đời sống nhân dân sau chiến tranh. Đến năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ, ông lại một lần nữa lên đường, được điều động ra dãy Hoàng Liên Sơn để bảo vệ Tổ quốc. Từ đó, ông hành quân sang biên cương Vị Xuyên, chiến đấu ở khu vực mà nay thuộc dãy núi 468, xã Thanh Thủy, Hà Giang – nơi được xem là “lò vôi thế kỷ”, ác liệt nhất mặt trận phía Bắc. Trong những năm tháng vừa chống quân Mỹ, vừa chống quân xâm lược phía Bắc, ông không may bị thương nặng ở vùng đầu. Dù né được phát đạn, nhưng viên đạn vẫn sượt trúng tai trái và sườn. Đến nay, vết thương ấy vẫn còn hằn trên cơ thể, để lại di chứng khiến ông nghe không rõ và đi lại khó khăn. Không chỉ vậy, giặc Mỹ còn thả khí độc bi–ô–sin, khiến nhiều chiến sĩ và người dân bị nhiễm chất độc, đau đớn đến cuối đời. Nhiều người đã ngã xuống, để lại mẹ già, vợ trẻ, con thơ. Máu của đồng đội ông thấm vào mảnh đất chiến trường năm ấy, trở thành nỗi đau nhưng cũng là niềm tự hào bất diệt. Dù từng đối mặt cái chết, ông cùng những người chiến sĩ sống sót vẫn tiếp tục cống hiến, chiến đấu giành lại non sông, giành độc lập cho nhân dân Việt Nam. Với những đóng góp và chiến công trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, năm 1987, ông vinh dự được Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam trao tặng “Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba” vì thành tích phục vụ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đến năm 1988, ông xuất ngũ theo chế độ bệnh binh, mang trên mình tỷ lệ thương tật 63% do những vết thương chiến tranh để lại. Ngày nay, sức khỏe của ông không còn được như xưa: một bên tai gần như không nghe rõ, việc đi lại khó khăn, cơ thể thường đau nhức khi trái gió trở trời. Thế nhưng, những ký ức về thời chiến – những trận đánh, những đồng đội hy sinh, những đêm lạnh nơi biên cương – ông vẫn nhớ rõ như mới hôm qua. Ông không chỉ là một cựu chiến binh dũng cảm, mà còn là người cha, người ông mẫu mực, luôn giữ nếp quân đội, sống kỷ luật, giản dị và đầy trách nhiệm. Tấm gương của ông về lòng yêu nước và sự hy sinh quên mình sẽ mãi là bài học quý giá cho các thế hệ mai sau – để mỗi người biết trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và cố gắng trở thành những công dân có ích cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn