ĐOÀN TRƯỜNG THPT YÊN NINH- CCB MAI XUÂN TIỀN
Người cựu chiến binh giữa đời thường
Nếu ai hỏi rằng: hòa bình có đẹp không? tôi chắc chắn sẽ trả lời: Hòa bình đẹp lắm. Bởi hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, công sức và cả những năm tháng tuổi trẻ của những con người đã lặng thầm cống hiến cho Tổ quốc. Một trong những nhân chứng tiêu biểu cho những con người đó là ông Mai Xuân Tiền – người lính quê hương xóm Đồng Kem, xã Yên Trạch, Tỉnh Thái Nguyên đã tham gia phục vụ chiến dịch Biên giới phía Bắc. Cuộc đời quân ngũ của ông là hành trình bền bỉ, kiên cường, thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc.
Năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, ông nhập ngũ và được đào tạo lái xe tại Trường Quân khu Việt Bắc. Đây là bước khởi đầu cho hành trình gắn bó lâu dài của ông với nhiệm vụ vận tải quân sự – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Đến năm 1978 – 1979, ông công tác tại Trung đoàn Vận tải 651, trực tiếp đảm nhiệm nhiệm vụ lái xe vận chuyển vũ khí, lương thực, thực phẩm phục vụ tiền tuyến tại các tỉnh phía Bắc như Cao Bằng, Bắc Kạn, Quảng Ninh trong chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979. Ông thường xuyên phải lái xe vượt qua những cung đường hiểm trở, đèo dốc quanh co, qua phà trong điều kiện vô cùng khó khăn. Những chuyến đi của ông không chỉ dài hàng trăm cây số mà còn đối mặt với thời tiết khắc nghiệt: mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, sạt lở bất ngờ. Có khi phải đi trong đêm tối, tầm nhìn hạn chế nhưng vẫn phải đảm bảo tiến độ và an toàn. Xe chở nặng, đường hẹp, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến nguy hiểm, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bám đường, giữ vững tay lái. Nhiều khi phải ăn uống vội vàng, nghỉ ngơi chớp nhoáng ngay trên xe, nhưng chưa bao giờ ông lùi bước trước khó khăn. Mỗi chuyến xe của ông không chỉ đơn thuần là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là minh chứng cho tinh thần dấn thân, ý chí kiên cường và sự sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ để đảm bảo hậu cần cho chiến trường.
Năm 1980, ông chuyển sang công tác giảng dạy tại trường Huấn luyện lái xe quân sự. Từ người trực tiếp cầm lái, ông trở thành người truyền lửa, đào tạo nên những thế hệ lái xe kế tiếp cho quân đội. Đây là giai đoạn thể hiện rõ vai trò trách nhiệm và kinh nghiệm quý báu mà ông tích lũy được trong thực tiễn. Trên bục giảng và ngoài thao trường, ông luôn tận tâm hướng dẫn từng thao tác kỹ thuật, từ cách điều khiển xe an toàn đến xử lý các tình huống bất ngờ trên những cung đường phức tạp. Những bài học của ông không chỉ dừng lại ở kỹ năng lái xe mà còn là sự rèn luyện bản lĩnh, ý chí và tinh thần kỷ luật cho mỗi học viên. Trong điều kiện huấn luyện còn nhiều thiếu thốn, ông vẫn kiên trì, tỉ mỉ, vừa giảng dạy, vừa làm gương bằng chính tác phong chuẩn mực của người lính. Chính sự nghiêm túc, tận tụy và tâm huyết ấy đã góp phần đào tạo nên nhiều thế hệ lái xe vững vàng tay lái, sẵn sàng nhận và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao, tiếp nối truyền thống vẻ vang của lực lượng vận tải quân sự.
Đến năm 1981, ông tiếp tục nhận nhiệm vụ tại D79 - Bộ Tham mưu với vai trò lái xe phục vụ công tác chỉ huy. Sau đó, ông chuyển sang đơn vị D31 trinh sát, tiếp tục cống hiến trong nhiệm vụ vận chuyển, phục vụ hoạt động quân sự. Dù ở bất kỳ vị trí nào, ông vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, thể hiện tinh thần kỷ luật và sự tận tụy của người lính.
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, đến năm 2002, ông chính thức nghỉ hưu, khép lại một chặng đường dài đầy cống hiến.
Nhìn lại hành trình gian khổ nhưng cũng đầy tự hào, cuộc đời quân ngũ của ông không chỉ là những mốc thời gian, mà là cả một quá trình hy sinh, nỗ lực và tận tâm vì nhiệm vụ chung. Dù không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng những chuyến xe chở đầy hàng hóa, vũ khí của ông đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của đất nước. Đó là sự cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng đáng trân trọng. Câu chuyện của ông không chỉ là một ký ức lịch sử, mà còn là bài học sâu sắc về trách nhiệm, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến cho thế hệ mai sau viết tiếp câu chuyện hòa bình.



