Cựu chiến binh

ĐOÀN TRƯỜNG THPT YÊN NINH- CCB Nguyễn Thanh Minh

một minh chứng chân thực cho hình ảnh người lính Việt Nam: kiên cường, giản dị và giàu tinh thần hy sinh.

Thái Nguyên21/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐOÀN TRƯỜNG THPT YÊN NINH- CCB Nguyễn Thanh Minh

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường Tây Nguyên luôn là nơi thử thách khắc nghiệt nhất đối với ý chí và sức chịu đựng của người lính. Giữa mưa bom bão đạn ấy, câu chuyện của người thương binh – cựu chiến binh Nguyễn Thanh Minh (sinh năm 1953, quê tại xã Yên Trạch, Phú Lương, Thái Nguyên) hiện lên như một minh chứng chân thực cho hình ảnh người lính Việt Nam: kiên cường, giản dị và giàu tinh thần hy sinh.

Ông nhập ngũ vào tháng 6 năm 1971, khi đất nước đang ở giai đoạn ác liệt. Đầu năm 1972, ông hành quân vào chiến trường Tây Nguyên – mặt trận B3, một trong những chiến trường trọng điểm trong cuộc kháng chiến. Con đường vào Nam không hề dễ dàng. Ông cùng đồng đội đi bộ suốt hơn ba tháng ròng trên tuyến Đường Trường Sơn, vượt qua núi rừng, mưa nắng, đói khát để đến được chiến trường Kon Tum. Những người lính trẻ khi ấy phải ăn Tết dọc đường hành quân, có khi là trên đất Lào, trong điều kiện thiếu thốn trăm bề, nhưng vẫn giữ vững tinh thần tiến về phía trước.

Đặt chân đến chiến trường, ông Minh nhanh chóng hòa vào nhịp độ chiến đấu ác liệt của chiến dịch năm 1972 tại khu vực Kon Tum – một phần quan trọng trong Chiến dịch Xuân Hè 1972. Ban đầu được huấn luyện đặc công, sau đó ông chuyển sang bộ binh và chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 28. Những trận đánh diễn ra liên tục, khốc liệt đến mức “tối bổ sung quân, sáng hôm sau đã có người hy sinh hoặc bị thương”. “ Ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, đến mức nhiều khi người lính không kịp biết tên đơn vị của người vừa ngã xuống.

Trong ký ức của ông, chiến trường Kon Tum là chuỗi ngày gian khổ tột cùng. Lực lượng hao hụt, mỗi đại đội chỉ còn vài chục tay súng. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại càng trở nên gắn bó sâu sắc. Họ cùng nhau đào hầm trú ẩn, chia nhau từng nắm sắn, từng chút muối hiếm hoi. Ban đêm, họ âm thầm đặt mìn, giăng bẫy quanh hàng rào, chờ thời cơ tiến công. Những quả mìn định hướng nặng hàng chục kilôgam được vận chuyển hoàn toàn bằng sức người – một minh chứng cho ý chí và nghị lực phi thường của người lính.

Ông nhớ nhất những trận đánh ở khu vực phía Bắc thị xã Kon Tum, nơi các đơn vị ta đánh quân giải tỏa, mở đường tiến công vào thị xã. Những trận chiến ấy không chỉ là cuộc đấu về vũ khí mà còn là cuộc đấu về ý chí. Địch có ưu thế về hỏa lực với bom, pháo, xe cơ giới hoạt động ngày đêm, còn bộ đội ta phải ẩn mình trong hầm, hành quân ban đêm, tiết kiệm từng viên đạn. “Ăn đói, ăn muối với rau rừng, có khi không có cả muối” – nhưng vẫn kiên cường bám trụ, chờ thời cơ chiến đấu.

Ngày 26/10/1973, trong một trận đánh ác liệt tại Kon Tum, ông Minh bị thương. Vết thương ấy không chỉ là dấu tích của chiến tranh mà còn là minh chứng cho sự hy sinh của một thế hệ. Sau khi điều trị tại các đơn vị quân y, ông được công nhận là thương binh với tỷ lệ suy giảm sức khỏe 21% và trở về miền Bắc.

Chiến tranh qua đi, ông trở lại với cuộc sống đời thường trong hoàn cảnh gia đình nhiều khó khăn: mẹ mất sớm, cha yếu, các em còn nhỏ. Người lính năm xưa lại tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến mưu sinh. Ông làm việc trong các cơ quan địa phương, rồi gắn bó với nông nghiệp tại quê nhà, sống giản dị và lặng lẽ như chính những năm tháng chiến tranh ông từng trải qua. Nhưng điều đọng lại sâu sắc nhất không chỉ là những ký ức chiến trường, mà còn là lời nhắn gửi của ông dành cho thế hệ hôm nay. Trong giọng nói nghẹn ngào, ông nhắc đến những gian khổ, hy sinh của thế hệ đi trước và gửi gắm niềm tin: thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống, giữ gìn và bảo vệ đất nước.

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Thanh Minh không chỉ là hồi ức cá nhân, mà là biểu tượng của hàng vạn người lính đã đi qua chiến tranh. Họ là những con người bình dị, không ồn ào, không đòi hỏi ghi công, nhưng chính họ đã làm nên lịch sử bằng máu, mồ hôi và lòng yêu nước sâu sắc. Trong hòa bình hôm nay, ký ức ấy vẫn nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của độc lập – và trách nhiệm gìn giữ nó bằng tất cả ý chí và niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn