ĐOÀN TRUÒNG THPT YÊN NINH-CCB PHẠM VĂN THÀNH (PHẦN 3)
Người CCB giữa đời thường
Có những người đi qua cuộc chiến không chỉ bằng bước chân, mà bằng cả thanh xuân và máu thịt của mình để đổi lấy bình yên cho Tổ quốc. Cựu chiến binh Phạm Văn Thành (sinh năm 1949), hiện đang sinh sống tại xóm Bằng Ninh, xã Yên Trạch, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế – một chứng nhân sống của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước oanh liệt.
Năm 1965, khi cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, chàng trai trẻ Phạm Văn Thành lúc ấy đang công tác tại cơ quan Giao thông Thái Nguyên. Chứng kiến cảnh bom đạn cày xới quê hương, với tinh thần "quyết tâm bảo vệ mạch máu giao thông", ông đã không ngần ngại viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào năm 1970. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông bước vào chiến trường với tâm thế: “Tuổi trẻ phải ra mặt trận khi đất nước nguy nan”. Đó là lý tưởng chung của cả một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" mà ông là một đại diện ưu tú.
Lịch sử binh nghiệp của ông gắn liền với Đại đội 15, Trung đoàn 31, Sư đoàn 2 (Quân khu 5) tại chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió và khốc liệt. Là chiến sĩ thuộc binh chủng Hóa học – một lực lượng đặc biệt sử dụng súng phun lửa để tiêu diệt các ổ đề kháng, lô cốt kiên cố của địch – ông đã trực tiếp tham gia vào những trận đánh "sinh tử".
Trong ký ức của ông, những năm 1970 – 1972 là thời điểm khốc liệt nhất. Đặc biệt là trận đánh năm 1972, với tinh thần thép, ông đã cùng đồng đội lập nên những chiến công hiển hách: Trực tiếp mang súng đạn tiếp tế vũ khí cho quân ta chiến đấu, dũng cảm đối đầu với địch trong các trận chiến, góp phần làm nên những thắng lợi vang dội trên mặt trận phía Nam. Với sự chỉ huy tài ba và lòng quả cảm, ông đã được trao tặng những phần thưởng cao quý: 2 Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhì, 1 Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Ba. Đó là những minh chứng bằng máu và mồ hôi cho lòng yêu nước vô hạn.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về với thương tật 61% (Thương binh hạng 2/4) và những di chứng của chất độc da cam. Thế nhưng, người chiến sĩ ấy chưa bao giờ "nghỉ ngơi".
Dù trong thời chiến hay thời bình, ông vẫn giữ vững vai trò là một "anh Bộ đội Cụ Hồ" mẫu mực. Tại địa phương, ông tích cực tham gia công tác Hội Người cao tuổi, Hội Cựu chiến binh, luôn đi đầu trong việc vận động bà con lối xóm giữ gìn kỷ cương, pháp luật và xây dựng gia đình văn hóa. Với ông, xây dựng quê hương giàu đẹp cũng chính là một cách để bảo vệ thành quả mà ông và đồng đội đã hy sinh xương máu để có được.
Khép lại những trang nhật ký thời hoa lửa, ông Thành gửi gắm một niềm tin sắt đá vào thế hệ trẻ hôm nay:
"Ông rất mong thế hệ trẻ ngày nay phát huy vai trò của mình trên mọi lĩnh vực, luôn nhớ về nguồn cội, công lao của cha ông đi trước. Hãy đóng góp những việc làm ý nghĩa để bảo vệ Tổ quốc và xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh."



