ĐOÀN TRƯỜNG THPT YÊN NINH- LIỆT SĨ HOÀNG VĂN TIẾN
Trận chiến đỏ lửa ở biên giới phía bắc chống quân xâm lược

Có những mùa xuân mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám, đôi mươi… Không phải vì họ không muốn sống tiếp, mà bởi họ đã chọn cách sống lớn lao hơn – sống cho Tổ quốc. Liệt sĩ Hoàng Văn Tiến, người con của quê hương xã Yên Ninh, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên, là một trong những con người như thế – một tuổi xuân hóa thành bất tử.
Sinh năm 1959, lớn lên trong gia đình có truyền thống cách mạng khi cha nguyên là chiến sĩ hoạt động trong ty công an tỉnh Bắc Thái (cũ), lần lượt các anh của bác ruột là Hoàng Văn Tươi, Hoàng Văn Tốt đều đã tham gia chiến đấu từ giai đoạn 1965 – 1975, khi đất nước còn chìm tron chiến tranh, bom đạn, anh mang trong mình khát vọng giản dị mà thiêng liêng: được góp sức bảo vệ quê hương. Tháng 7 năm 1977, khi tuổi đời vừa chớm nở, anh khoác lên mình màu áo lính. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang mơ mộng về tương lai, Hoàng Văn Tiến đã chọn con đường gian khổ – con đường của trách nhiệm và hy sinh. Trong quân ngũ, anh trở thành Tiểu đội trưởng của Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 677, Sư đoàn 346 – một người chỉ huy trẻ tuổi nhưng đầy bản lĩnh.
Chiến dịch kháng cự chống lại sự xâm lược của quân Trung Quốc bằng chiến thuật biển người đã gây tổn thất nặng nề cho tiểu đội do liệt sĩ Tiến đang chỉ huy, theo lời kể của một chiến sĩ dưới quyền chỉ huy của liệt sĩ: “ khi hy sinh một nửa tiểu đội, chỉ còn vài chục viên đạn, mà kẻ địch có thêm pháo cối oanh tạc, chỉ huy ra lệnh rút lên chốt cao hơn để phòng thủ, một mình ở lại cầm chân kẻ thù, chốt nằm ở vị trí ngang đồi nên rất dễ rơi vào tầm pháo kích của quân địch, ngay khi đồng đội vừa kịp vào vị trí trên chốt cao hơn, loạt pháo kích ngay lập tức dội vào, chiến sĩ quả cảm ấy đã hy sinh anh dũng, trước khi hy sinh, một mình người tiểu đội trưởng ấy tiêu diệt lượng lớn địch, buộc kẻ địch phải chậm nhịp tiến công và đã gây thiệt hại khoảng một trung đội ngay dưới họng súng anh dũng của chiến sĩ ta”. Cuối chiều ngày 26 tháng 2 năm 1979 – chiến sĩ ấy đã quả cảm về với đất mẹ ngày mà gia đình mất đi một người con, quê hương mất đi một người chiến sĩ, đất nước mất đi một phần máu thịt.
Anh ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Có lẽ anh chưa kịp sống trọn những ước mơ của riêng mình, chưa kịp nhìn thấy đất nước thanh bình như hôm nay. Nhưng chính sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên ngày bình yên ấy. Máu của anh đã hòa vào đất mẹ, để từng tấc đất biên cương mãi mãi thuộc về Việt Nam.
Sự hy sinh ấy không bị lãng quên. Ngày 29 tháng 4 năm 1980, anh được truy tặng Huân chương Chiến công bởi quyền Chủ tịch nước Nguyễn Hữu Thọ. Và đến ngày 5 tháng 6 năm 1993, anh tiếp tục được trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang bởi Chủ tịch nước Lê Đức Anh. Nhưng hơn tất cả những tấm huân chương, phần thưởng lớn nhất chính là sự ghi nhớ của Tổ quốc, là lòng biết ơn khắc sâu trong tim của các thế hệ hôm nay và mai sau.
Hôm nay, đứng trên mảnh đất hòa bình, chúng ta được sống, học tập và mơ ước – những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường – nhưng lại được đánh đổi bằng cả tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của những người như anh. Nhắc đến Hoàng Văn Tiến, không chỉ là nhắc đến một cái tên, mà là nhắc đến một biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại.
Chúng ta – thế hệ đi sau – không thể sống thay anh, nhưng có thể sống xứng đáng với anh. Mỗi bước tiến của đất nước hôm nay, mỗi thành tựu đạt được, đều có phần của những người đã nằm xuống. Vì thế, biết ơn không chỉ là lời nói, mà phải là hành động: học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, và luôn khắc ghi rằng tự do hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát không gì bù đắp được.
Liệt sĩ Hoàng Văn Tiến đã ra đi, nhưng anh không hề mất. Anh sống trong từng trang sử, trong từng tấc đất quê hương, và trong trái tim của mỗi người Việt Nam. Tuổi xuân của anh đã dừng lại, nhưng lý tưởng của anh sẽ còn mãi – như một ngọn lửa không bao giờ tắt, soi sáng con đường cho thế hệ mai sau.



