“Đoàn Tụ”
Làng Xóm nằm giữa hai dãy núi, cách thành phố không xa, nhưng từ khi chiến tranh bùng nổ, nó trở thành vùng đất hẻo lánh, ít người lui tới. Cả làng chỉ có một con đường nhỏ, nối liền với vùng đất tự do. Trong những ngày cuối năm 1968, chiến tranh đã đẩy những người dân ở đây vào một cuộc sống đầy gian truân.
Cô gái tên Mai, tuổi đôi mươi, sống cùng mẹ trong ngôi nhà nhỏ giữa làng. Cha cô, một chiến sĩ bộ đội, đã hy sinh từ khi cô còn chưa kịp nhớ mặt. Hằng ngày, Mai và mẹ phải vượt qua sự tàn phá của chiến tranh: tiếng bom đạn, nỗi lo lắng về sự sống còn của người thân, và nhất là nỗi nhớ thương cha cứ day dứt trong lòng.
Ngày hôm đó, khi mặt trời vừa lên, một toán lính từ mặt trận về ghé qua làng. Họ có nhiệm vụ tiếp tế cho chiến trường và trấn an tinh thần người dân. Mai đứng nhìn từ cửa sổ căn nhà nhỏ, mắt dõi theo từng bước chân của những người lính. Bỗng nhiên, một người lính cao gầy, tóc rối bù, đi đến gần cô. Áo lính bạc màu, đôi mắt anh tràn đầy sự mệt mỏi nhưng cũng sáng lên khi thấy Mai.
- Chào cô, em tên là Mai đúng không?
- Người lính hỏi, giọng anh lạ lẫm nhưng vẫn mang theo vẻ thân quen.
Mai ngơ ngác nhìn anh, rồi bỗng nhận ra anh là Tuấn, người bạn thuở nhỏ của cô. Họ đã cùng nhau lớn lên, nhưng khi Tuấn gia nhập quân đội, cô chỉ nghe tin anh đi chiến đấu ở miền Nam, không hề biết gì thêm.
- Anh Tuấn... Anh là Tuấn thật à?
- Mai vội vàng bước ra, đôi tay run rẩy.
Tuấn nhìn cô, rồi khẽ gật đầu. Anh không nói gì, chỉ đưa tay ôm lấy Mai, cả hai đứng đó trong im lặng. Cảm giác đó thật quen thuộc, như thể họ vừa gặp lại sau một giấc ngủ dài, không phải một cuộc chiến tranh tàn khốc.
- Lâu rồi không gặp em, anh... anh cứ nghĩ sẽ không thể trở lại.
- Tuấn nói, đôi mắt anh mệt mỏi nhưng đầy tình cảm.
Mai lặng lẽ nhìn anh, nước mắt không biết từ đâu tuôn rơi. Cô không biết phải nói gì, chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, cô không còn quan tâm đến tiếng bom đạn hay những cơn bão lửa ngoài kia. Mọi thứ như ngừng lại khi hai người gặp lại nhau.
Ngày hôm sau, khi mặt trời lặn dần phía sau dãy núi, Tuấn và Mai cùng nhau ngồi trên bờ suối, ánh hoàng hôn vàng rực như ngày xưa. Mai nói về mẹ, về cuộc sống đầy vất vả nhưng vẫn giữ được niềm tin vào ngày mai. Tuấn kể về chiến trường, những trận đánh khốc liệt, và những đồng đội đã ngã xuống vì độc lập tự do của Tổ quốc.
- Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng, Mai à. Dù có phải hy sinh, chúng ta cũng không lùi bước. – Tuấn nhìn vào mắt Mai, giọng anh kiên định.
Mai nắm chặt tay anh, không nói gì. Trong lòng cô, hình ảnh người lính không còn là một hình bóng xa lạ nữa. Cô hiểu rằng, dù chiến tranh có cướp đi bao nhiêu thứ, nhưng tình yêu và lòng kiên cường của con người thì không thể bị đánh bại.
Đêm đó, khi người lính rời đi để tiếp tục hành trình, Mai đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong màn đêm. Cô biết rằng, có thể sẽ không bao giờ gặp lại anh, nhưng cô tin vào một điều duy nhất: sự hy sinh của anh sẽ không vô nghĩa. Vì anh và những người lính khác đang chiến đấu vì một đất nước tự do, vì những người như cô được sống trong hòa bình.
Ngày Tuấn lên đường, Mai không kịp nói lời tạm biệt. Nhưng trong trái tim cô, Mai đã để lại một lời hứa: Nếu anh trở về, chúng ta sẽ cùng xây dựng lại đất nước này, dựng xây những ước mơ bình yên.
Cả năm tháng sau đó, Mai không nhận được tin từ Tuấn. Mẹ cô vẫn ngày ngày ra ruộng, chờ đợi, còn Mai vẫn ngồi bên cửa sổ, mỗi lần nghe tiếng xe chạy qua lại hy vọng rằng một ngày nào đó, Tuấn sẽ trở về.
Một buổi sáng, khi Mai đang ra ngoài chợ, có một người lính bước vào. Anh ta đưa cho cô một chiếc hộp gỗ nhỏ, trên đó có ghi tên Tuấn. Đó là một chiếc huy chương, và bên trong là bức thư cuối cùng anh viết cho Mai.
“Mai yêu dấu,Anh không biết ngày mai ra sao, nhưng nếu anh không thể trở lại, hãy nhớ rằng, trong trái tim anh, em là người con gái duy nhất. Anh sẽ luôn yêu em, dù ở đâu, trong chiến tranh hay hòa bình. Đừng buồn, đừng khóc, vì anh đã sống một cuộc đời đầy tự hào, vì có em ở bên.
Nếu có thể, em hãy sống tốt, hãy tiếp tục mơ về một ngày không có chiến tranh, không có khói lửa.
Anh yêu em, Tuấn.”
Mai ôm chặt bức thư vào lòng. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này không phải vì đau buồn, mà là vì cô biết, tình yêu của Tuấn sẽ mãi theo cô đến cuối cuộc đời.


