Bài viết

ĐOÀN TỤ NGÀY 30/4/1975 - NGƯỜI LÍNH XE TĂNG VÀ BỨC THƯ TRONG TÚI NGỰC

ĐOÀN TỤ NGÀY 30/4/1975 - NGƯỜI LÍNH XE TĂNG VÀ BỨC THƯ TRONG TÚI NGỰC

An Giang07/05/2026Phường Đoàn Thới Sơn (Phường Đoàn Thới Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 30/4/1975 không chỉ là một cột mốc chính trị, mà đối với hàng triệu gia đình Việt Nam, đó là ngày của những cuộc đoàn tụ không tưởng.

Sau 21 năm chia cắt hai miền, có những cuộc gặp gỡ mà người trong cuộc tưởng như mình đang mơ.

Trưa ngày 30/4, giữa không khí náo loạn và hân hoan tại Sài Gòn, một chiến sĩ giải phóng quân trẻ tuổi bước ra từ chiếc xe tăng vừa húc đổ cổng Dinh Độc Lập. Anh tên là Hùng, quê ở một làng quê nghèo miền Bắc.

Suốt 5 năm hành quân vào Nam, vật báu duy nhất anh mang theo là tấm ảnh đen trắng đã ố vàng của mẹ, được bọc kỹ trong nilon và để ngay túi ngực trái.Anh đi bộ ra phía cổng Dinh, ngơ ngác nhìn dòng người đông đúc.

Bỗng nhiên, anh thấy một bà cụ tóc bạc phơ, dáng vẻ gầy gò, đang đứng bần thần bên lề đường gần nhà thờ Đức Bà, mắt ngấn lệ nhìn những đoàn xe quân giải phóng đi qua. Anh Hùng bước tới, định hỏi thăm đường thì bà cụ bỗng khựng lại, nhìn trân trân vào anh. Bà run rẩy đưa bàn tay nhăn nheo lên định chạm vào vai áo anh nhưng lại rụt lại. Anh Hùng thấy lạ, bèn rút tấm ảnh trong túi ngực ra xem lại rồi nhìn bà cụ. Một sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm."Mẹ... có phải mẹ không?" – Anh Hùng thốt lên, giọng lạc đi. Bà cụ không nói nên lời, bà nhìn thấy vết sẹo nhỏ trên trán anh – dấu vết của một lần anh ngã khi còn bé. Bà gào lên: "Hùng ơi! Con thật là Hùng của mẹ không?".Hóa ra, bà cụ đã theo gia đình di cư vào Nam từ năm 1954, bỏ lại người con trai cả ở quê nội ngoài Bắc.

Suốt 21 năm, bà không ngày nào thôi hy vọng, bà cứ đứng ở cửa ngõ Sài Gòn mỗi khi nghe tin quân giải phóng sắp về. Và định mệnh đã đưa người con trai đi giải phóng quê hương lại gặp đúng mẹ mình ngay giữa lòng Sài Gòn trong giờ phút huy hoàng nhất. Họ ôm chầm lấy nhau giữa phố phường rợp bóng cờ hoa. Những giọt nước mắt hạnh phúc của hai mẹ con hòa cùng tiếng reo hò "Hòa bình rồi! Thống nhất rồi!" xung quanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn