Đoàn Văn Phán - Bên trận địa, không có chỗ cho lùi bước
Năm 1967, khi nhiều bạn bè còn ngồi trên ghế nhà trường, chàng trai Đoàn Văn Phán đã viết đơn xin nhập ngũ. Hai lần bị từ chối, ông vẫn viết lần thứ ba. Tuổi trẻ của ông bắt đầu từ một quyết định giản dị: đi về phía chiến trường.
Đến Nam Bộ, ông trở thành người lính cao xạ của Bộ Chỉ huy Miền. Những năm tháng ấy, giữa trời Bình Long đặc quánh khói bom, ông cùng đồng đội đã tham gia hơn một trăm trận đánh, trực tiếp chỉ huy hỏa lực bắn rơi bảy máy bay địch, bảo vệ đội hình bộ binh tiến công.
Nhưng có lẽ, điều làm nên tên tuổi Đoàn Văn Phán không chỉ nằm ở những con số.
Ngày 16/4/1972, trận địa cao xạ ở Bình Long chìm trong những đợt oanh kích dữ dội. Đạn bom xé mặt đất. Ông bị thương nặng ở lưng. Một người lính có thể ngã xuống, nhưng mệnh lệnh bảo vệ trận địa thì không được phép ngã theo. Ông vẫn ở lại, tiếp tục chỉ huy, động viên đồng đội giữ vững tay súng. Giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết, ông đã chọn ở lại cùng khẩu pháo, cùng đồng đội, cùng trận địa. Sau hơn một trăm trận đánh, điều còn lại trong ký ức về người chiến sĩ năm ấy không chỉ là những chiếc máy bay bị bắn hạ, mà là một tư thế không khuất phục trước bom đạn.
Đoàn Văn Phán được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Phẩm chất của người lính ấy có thể gói trong một câu rất ngắn: khi Tổ quốc cần, phía trước là lửa đạn, nhưng phía sau là đồng đội và vì thế, không thể lùi.



