Cựu chiến binh

ĐOÀN VĂN PHƯƠNG: NGƯỜI LÍNH GIỮ BÌNH YÊN BIÊN ẢI VÀ TẤM GƯƠNG SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG

ĐOÀN VĂN PHƯƠNG: NGƯỜI LÍNH GIỮ BÌNH YÊN BIÊN ẢI VÀ TẤM GƯƠNG SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Quảng Trị04/02/2026NGỌC VIỄN (Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của mảnh đất Gio Linh, có những người lính đã dành trọn thanh xuân để giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc trong những năm tháng hậu chiến đầy cam go. Bác Đoàn Văn Phương, sinh năm 1957 tại Thôn 3, chính là một người con ưu tú như thế. Cuộc đời bác là minh chứng cho tinh thần dấn thân, sẵn sàng có mặt nơi tuyến đầu khi non sông cần sức trẻ để bảo vệ bờ cõi thiêng liêng.

Năm năm quân hành: Bản lĩnh người lính thời hậu chiến (1977 – 1982)

Năm 1977, ở tuổi 20 tràn đầy nhựa sống, bác Đoàn Văn Phương đã tạm biệt lũy tre làng để lên đường nhập ngũ. Đây là giai đoạn lịch sử vô cùng đặc biệt, khi đất nước vừa im tiếng súng chống Mỹ nhưng lại phải đối mặt với những thách thức mới nơi biên cương.

Suốt 5 năm ròng rã (1977-1982), bác đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới. Đó là những ngày đêm bám trụ trận địa giữa rừng sâu núi thẳm, là những dặm đường hành quân đầy sương gió và cả những nhiệm vụ quốc tế cao cả giúp nhân dân nước bạn vượt qua họa diệt chủng. Năm năm quân ngũ không chỉ bồi đắp cho bác một ý chí sắt đá mà còn là sự tôi luyện bản lĩnh của người lính Bộ đội Cụ Hồ—luôn sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do và nghĩa tình quốc tế sâu nặng. Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương năm 1982, bác mang theo niềm tự hào của một người trai đã dâng hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho sự bình yên của dân tộc.

Người hội viên kỳ cựu và tinh thần "tàn nhưng không phế"

Trở về với đời thường, bác Đoàn Văn Phương lại tiếp tục cuộc chiến mới: kiến thiết quê hương Thôn 3 từ những gian khó sau chiến tranh. Với bác, phẩm chất người lính không bao giờ phai nhạt, nó thể hiện qua sự cần cù trong lao động, sống giản dị và chan hòa với bà con lối xóm.

Năm 1996, bác chính thức gia nhập Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Với tròn 30 năm tuổi Hội, bác luôn là một hội viên gương mẫu, nhiệt thành, đóng góp tích cực vào các phong trào thi đua của địa phương. Bác không chỉ là chỗ dựa vững chắc cho gia đình mà còn là người đồng chí nghĩa tình, luôn quan tâm, sẻ chia cùng đồng đội. Tác phong nhanh nhẹn, lời nói đi đôi với việc làm của bác đã trở thành tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ tại Thôn 3 noi theo.

Lời tri ân từ trái tim thế hệ mai sau

Kính thưa bác Đoàn Văn Phương!

Đứng trước bác, chúng cháu – thế hệ được lớn lên trong hòa bình – cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn. Chúng cháu hiểu rằng, để có được màu xanh thanh bình trên mảnh đất quê hương hôm nay, đã có 5 năm thanh xuân (1977-1982) đầy gian khổ và hiểm nguy mà bác đã gửi lại nơi biên thùy xa xôi.

Cảm ơn bác vì một thời thanh niên dũng cảm, sẵn sàng gác lại tình riêng để bảo vệ bờ cõi. Cảm ơn bác vì ba thập kỷ bền bỉ giữ vững ngọn lửa cựu chiến binh, góp phần xây dựng xóm làng ngày càng giàu đẹp. Bác chính là niềm tự hào của gia đình và là một mảnh ghép quý giá trong truyền thống cách mạng của xã Gio Linh anh hùng.

Chúng cháu xin kính chúc bác Đoàn Văn Phương luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và trường thọ, mãi là cây cao bóng cả tỏa bóng mát cho con cháu và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn