Cựu chiến binh

Đoàn xã Bình Ninh (1)

Người lặng lẽ giữ nhịp việc chung ở ấp Hòa Thành Không cần nổi bật, ông Nguyễn Văn Tư vẫn được bà con ở ấp Hòa Thành nhắc đến theo một cách rất riêng. Đó là hình ảnh một người luôn lặng lẽ góp mặt trong những việc chung, làm đều, làm thật và không bao giờ đứng ngoài. Sự bền bỉ ấy, theo thời gian, không chỉ khiến người ta nhớ mà còn tạo nên một cảm giác tin cậy – cứ có việc chung là sẽ thấy ông ở đó, âm thầm nhưng chắc chắn.

Đồng Tháp01/05/2026chi đoàn trường Tiểu học Hòa Định (Xã Đoàn Bình Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lặng lẽ giữ nhịp việc chung ở ấp Hòa Thành

Không cần nổi bật, ông Nguyễn Văn Tư vẫn được bà con ở ấp Hòa Thành nhắc đến theo một cách rất riêng. Đó là hình ảnh một người luôn lặng lẽ góp mặt trong những việc chung, làm đều, làm thật và không bao giờ đứng ngoài. Sự bền bỉ ấy, theo thời gian, không chỉ khiến người ta nhớ mà còn tạo nên một cảm giác tin cậy – cứ có việc chung là sẽ thấy ông ở đó, âm thầm nhưng chắc chắn.

Dấu ấn từ những năm tháng quân ngũ

Sinh năm 1965, ông Tư nhập ngũ năm 1979 khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng trong quân đội không chỉ là quãng thời gian thực hiện nhiệm vụ, mà còn là nơi hun đúc cho ông ý chí và lối sống kỷ luật.

Trong môi trường quân ngũ, ông quen với việc đúng giờ, đúng việc, quen với sự nghiêm túc và tinh thần tập thể. Những ngày tháng rèn luyện ấy đã giúp ông hình thành tính cách kiên trì, chịu khó và đặc biệt là ý thức trách nhiệm với công việc được giao.

Đến năm 1983, khi hoàn thành nghĩa vụ trở về địa phương, ông mang theo không chỉ kỷ niệm mà còn cả những nguyên tắc sống mà ông vẫn giữ đến tận hôm nay.

Trở về đời thường, vẫn giữ nếp người lính

Rời quân ngũ, ông Tư trở lại cuộc sống bình dị ở ấp Hòa Thành. Từ năm 1997, ông tham gia Hội Cựu chiến binh và tiếp tục gắn bó với địa phương bằng những việc làm cụ thể.

Dù không còn trong quân đội, nhưng nếp sống của người lính vẫn hiện rõ trong cách ông sinh hoạt và làm việc. Ông luôn đúng giờ trong các buổi họp, nghiêm túc trong từng việc tham gia và không bao giờ làm qua loa.

Với ông, tham gia việc chung không phải là nghĩa vụ bắt buộc, mà là trách nhiệm tự nhiên của một người sống trong tập thể.

Làm đều, làm chắc – tạo nên sự khác biệt

Điều khiến bà con quý ông Tư không phải vì ông làm những việc lớn, mà vì ông làm việc rất đều và rất chắc. Việc gì đã tham gia thì ông làm đến nơi đến chốn, không bỏ giữa chừng, cũng không làm cho có.

Trong những buổi dọn dẹp môi trường, ông luôn làm phần việc của mình một cách cẩn thận. Trong các buổi họp dân, ông tham gia đầy đủ, lắng nghe và góp ý khi cần.

Chính sự đều đặn ấy, qua thời gian, tạo nên sự khác biệt. Không ồn ào, nhưng lại bền. Không nổi bật, nhưng lại đáng tin.

Gắn bó với xóm làng bằng sự chân thành

Cuộc sống của ông Tư gắn liền với những điều rất giản dị: con đường trong xóm, những buổi họp, những lần cùng bà con làm việc chung. Ông không đặt nặng việc mình phải làm được điều gì to lớn, mà chỉ nghĩ đơn giản là còn sức thì còn góp.

Với ông, mỗi việc nhỏ nếu làm bằng sự nghiêm túc đều có giá trị. Và chính từ những việc nhỏ ấy, cộng đồng dần thay đổi theo hướng tốt hơn.

Ông từng chia sẻ một câu nói rất giản dị nhưng sâu sắc:
“Không cần làm cho nhiều, chỉ cần làm cho đều, rồi mọi thứ sẽ thay đổi.”

Câu nói ấy không chỉ là suy nghĩ, mà còn là cách ông sống suốt nhiều năm qua – âm thầm, kiên trì và không ngừng nghỉ.

Lan tỏa từ những điều không cần nói

Điều đặc biệt ở ông Tư là ông không cần kêu gọi hay vận động nhiều, nhưng cách ông làm lại khiến người khác tự nhìn và làm theo. Khi có một người luôn có mặt, luôn làm việc nghiêm túc, thì những người xung quanh cũng dần thay đổi.

Sự lan tỏa ấy không ồn ào, nhưng lại rất bền. Nó đến từ hành động chứ không phải lời nói.

Có thể ông không nhận ra, nhưng chính cách sống của ông đã góp phần giữ cho xóm ấp thêm gắn bó, giúp mọi người có ý thức hơn trong việc chung.

Một con người bình dị nhưng bền vững

Ông Nguyễn Văn Tư không phải là người nổi bật theo cách thường thấy, nhưng lại là người góp phần tạo nên sự ổn định cho ấp Hòa Thành. Không cần những việc lớn lao, chỉ bằng sự đều đặn và trách nhiệm trong từng việc nhỏ, ông đã góp phần giữ cho cuộc sống nơi đây ngày càng tốt hơn.

Có lẽ, điều đáng quý nhất không nằm ở số việc ông đã làm, mà ở cách ông luôn kiên trì làm từng việc một – lặng lẽ, chắc chắn và không bao giờ bỏ cuộc.

Và chính những con người như ông, dù không được nhắc đến nhiều, lại là những người đang âm thầm giữ cho nhịp sống của xóm ấp luôn bền vững theo thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn