đoàn xã Bình Ninh (12)
Câu chuyện thời hoa lửa: Dấu ấn người lính – Cựu chiến binh Nguyễn Kinh Lê Ở ấp An Cư, xã Bình Ninh, tỉnh Đồng Tháp, có một người cựu chiến binh mà mỗi khi nhắc đến thời kháng chiến, ánh mắt ông lại ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào. Ông là Nguyễn Kinh Lê, sinh năm 1957 – một người lính đã đi qua những năm tháng hoa lửa của dân tộc bằng tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ.
Câu chuyện thời hoa lửa: Dấu ấn người lính – Cựu chiến binh Nguyễn Kinh Lê
Ở ấp An Cư, xã Bình Ninh, tỉnh Đồng Tháp, có một người cựu chiến binh mà mỗi khi nhắc đến thời kháng chiến, ánh mắt ông lại ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào. Ông là Nguyễn Kinh Lê, sinh năm 1957 – một người lính đã đi qua những năm tháng hoa lửa của dân tộc bằng tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ.
Tháng 8 năm 1974, khi vừa tròn 17 tuổi, ông Nguyễn Kinh Lê đã xung phong nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Rời mái nhà đơn sơ, rời vòng tay gia đình, chàng trai trẻ mang theo trong tim mình một niềm tin mãnh liệt: chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi thử thách khắc nghiệt. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, vượt suối, băng qua những vùng đất còn đầy bom đạn. Cái đói, cái khát, bệnh tật và hiểm nguy luôn rình rập, nhưng không làm lung lay ý chí của người lính trẻ. Trong gian khổ, ông càng thấm thía giá trị của tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
Ông từng tham gia nhiều trận đánh ác liệt, nơi mà tiếng bom đạn xé toạc không gian, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong tích tắc. Có những đêm hành quân dưới làn mưa đạn, có những ngày bám trụ chiến trường với quyết tâm “còn người còn trận địa”. Hình ảnh đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh đã trở thành ký ức không thể nào quên, khắc sâu trong tâm trí ông suốt cuộc đời.
Nhưng chính trong lửa đạn ấy, phẩm chất người lính được tôi luyện. Ông Nguyễn Kinh Lê luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao, dũng cảm, kiên cường và hết lòng vì đồng đội. Ông không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh mà còn bằng niềm tin son sắt vào ngày chiến thắng.
Mùa xuân năm 1975 lịch sử đã đến, đất nước hoàn toàn giải phóng. Niềm vui vỡ òa trong từng người lính. Nhưng với ông Lê, đó không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là sự tri ân đối với những đồng đội đã không trở về. Ông hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người.Tháng 12 năm 1976, ông xuất ngũ, trở về quê hương Bình Ninh sau hơn hai năm chiến đấu. Ngày trở về, ông mang theo không chỉ là hành trang cá nhân mà còn là ký ức của một thời tuổi trẻ oanh liệt. Quê hương vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng người lính năm xưa không hề chùn bước.
Trở lại đời thường, ông Nguyễn Kinh Lê bắt tay vào lao động sản xuất, xây dựng cuộc sống mới. Dù ở vai trò nào, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính: cần cù, kỷ luật, nghĩa tình. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, luôn là tấm gương sáng cho con cháu và bà con noi theo.
Với thế hệ trẻ hôm nay, ông không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là một nhân chứng sống của lịch sử. Những câu chuyện ông kể không nhằm ca ngợi bản thân, mà để nhắc nhở về một thời gian khổ, về giá trị của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.
Giờ đây, khi thời gian đã in dấu trên mái tóc bạc, nhưng trong ông Nguyễn Kinh Lê, ngọn lửa của người lính năm xưa vẫn luôn cháy. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tự hào và của một thời hoa lửa không bao giờ phai nhạt.



