Cựu chiến binh

Đoàn xã Bình Ninh (3)

Không ồn ào, nhưng chưa bao giờ vắng mặt trong những việc chung Ở ấp An Cư, có những con người không cần phải làm điều gì thật lớn lao để được nhắc đến. Họ hiện diện theo một cách rất riêng – lặng lẽ, đều đặn, nhưng bền bỉ theo năm tháng. Ông Lê Tuấn Minh là một người như vậy. Không nổi bật, không ồn ào, nhưng nếu nhìn lại một chặng đường dài, người ta sẽ nhận ra ông gần như chưa từng vắng mặt trong những việc chung của xóm ấp. Sự hiện diện của ông không phải là điều gây chú ý ngay từ đầu. Nhưng

Đồng Tháp01/05/2026chi đoàn trường Tiểu học Hòa Định (Xã Đoàn Bình Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không ồn ào, nhưng chưa bao giờ vắng mặt trong những việc chung

Ở ấp An Cư, có những con người không cần phải làm điều gì thật lớn lao để được nhắc đến. Họ hiện diện theo một cách rất riêng – lặng lẽ, đều đặn, nhưng bền bỉ theo năm tháng. Ông Lê Tuấn Minh là một người như vậy. Không nổi bật, không ồn ào, nhưng nếu nhìn lại một chặng đường dài, người ta sẽ nhận ra ông gần như chưa từng vắng mặt trong những việc chung của xóm ấp.

Sự hiện diện của ông không phải là điều gây chú ý ngay từ đầu. Nhưng càng lâu, càng dễ nhận ra: có những người không cần nói nhiều, chỉ cần luôn có mặt cũng đủ để tạo nên sự tin tưởng.

Những năm tháng không chỉ để nhớ, mà để sống theo

Sinh năm 1950, ông Minh nhập ngũ năm 1969 – vào giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó. Những năm tháng trong quân đội không chỉ là nhiệm vụ, mà là nơi rèn luyện con người về ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Đến năm 1977, khi hoàn thành nghĩa vụ và trở về địa phương, ông mang theo không chỉ là ký ức, mà còn là một cách sống đã trở thành thói quen. Đó là làm việc nghiêm túc, không qua loa, và luôn ý thức rõ vai trò của mình trong tập thể.

Ông không thường kể về quá khứ, nhưng chính quá khứ ấy lại hiện lên rõ trong cách ông sống mỗi ngày.

Trở về đời thường, nhưng không sống tách rời cộng đồng

Sau khi rời quân ngũ, ông Minh chọn cuộc sống giản dị tại quê nhà. Không chức vụ, không vị trí nổi bật, nhưng ông lại gắn bó với xóm ấp theo một cách rất riêng – không ồn ào nhưng không rời bỏ.

Từ năm 1999, ông tham gia Hội Cựu chiến binh. Với ông, đó không chỉ là một tổ chức, mà là nơi giữ lại tinh thần người lính trong đời sống thường ngày.

Những buổi họp dân, những hoạt động của ấp, hay những việc nhỏ cần người góp sức, ông vẫn có mặt. Không cần ai gọi tên, không cần phân công cụ thể, ông tự biết lúc nào mình cần tham gia.

Không làm nhiều, nhưng làm đến nơi

Ở ông Minh, điều dễ nhận ra không phải là số lượng công việc, mà là cách ông thực hiện. Ông không nhận nhiều việc, nhưng việc nào đã làm thì làm cho trọn vẹn.

Không vội vàng, không qua loa, ông luôn làm với sự cẩn thận. Những việc nhỏ như dọn dẹp, hỗ trợ phong trào hay tham gia hoạt động chung, ông đều làm một cách đàng hoàng, không để người khác phải làm lại.

Chính sự chắc chắn đó tạo nên niềm tin. Không cần nhắc nhở, không cần kiểm tra, chỉ cần giao việc là mọi người đã yên tâm.

Sự bền bỉ của một người không quen đứng ngoài

Ở tuổi của ông, nhiều người đã chọn nghỉ ngơi. Nhưng với ông Minh, việc tham gia không phải là nghĩa vụ, mà là một thói quen sống.

Ông không làm nhiều như trước, nhưng cũng không dừng hẳn. Ông làm theo cách của mình: chậm hơn, ít hơn, nhưng vẫn đều.

Sự đều đặn đó không đến từ áp lực, mà đến từ một suy nghĩ rất đơn giản: còn làm được thì vẫn nên góp sức. Và chính suy nghĩ ấy đã giữ ông gắn bó với những việc chung suốt nhiều năm.

Một câu nói nhẹ, nhưng chứa cả một cách sống

Khi được hỏi vì sao vẫn tham gia đều đặn như vậy, ông chỉ nói: “Mình làm không phải để ai thấy, mà để tự biết mình chưa sống thừa.”

Đó không phải là một câu nói để gây ấn tượng, mà là điều ông thật sự nghĩ. Không cần ai ghi nhận, không cần ai khen ngợi, chỉ cần bản thân còn cảm thấy mình có ích. Một suy nghĩ giản dị, nhưng lại rất sâu.

Giá trị của những con người không cần được nhắc tên nhiều

Trong một cộng đồng, không phải ai cũng đứng ở phía trước. Có những người chọn đứng phía sau, nhưng lại là người giữ cho mọi thứ không bị rời rạc.

Ông Minh không phải là người tạo ra thay đổi lớn, nhưng lại là người giữ cho những điều nhỏ được duy trì. Không phải là người dẫn dắt, nhưng là người giúp cho mọi việc không bị gián đoạn.

Sự có mặt của ông có thể không gây chú ý, nhưng nếu thiếu đi, người ta sẽ nhận ra ngay.

Một đời người không cần lớn lao, chỉ cần bền bỉ

Có thể ông Minh không nghĩ nhiều về những điều mình đã làm. Với ông, đó chỉ là những việc rất bình thường, làm được thì làm. Nhưng chính sự “bình thường” ấy, khi được giữ suốt nhiều năm, lại trở thành điều không bình thường chút nào.

Cuộc sống luôn thay đổi, con người cũng đổi thay theo thời gian. Nhưng vẫn có những người chọn giữ cho mình một nhịp sống ổn định – không nhanh, không vội, nhưng không bỏ cuộc. Ông Minh là một người như vậy.

Không cần phải đứng ở vị trí nổi bật, không cần để lại dấu ấn lớn lao, ông vẫn góp phần vào cuộc sống chung theo cách rất riêng: có mặt khi cần, làm phần việc của mình và không rời bỏ.

Và có lẽ, điều đáng quý nhất không phải là người ta đã làm được bao nhiêu, mà là trong suốt một chặng đường dài, họ đã chưa từng chọn cách đứng ngoài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn