Thân nhân liệt sĩ, người có công

Đoàn xã KC 78

Một đời tri ân

19/03/2026LĐ trường TH&THCS Kháng Chiến (xã Kháng Chiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi mất mát không chỉ đọng lại trong trái tim những cựu Thanh niên xung phong, mà còn là vết thương âm ỉ trong lòng thân nhân các liệt sỹ.

Bà Võ Thị Ngọc Thanh, 55 tuổi, ngụ tại Thành phố Hồ Chí Minh, em gái của liệt sỹ Võ Thị Ngọc Mai, nghẹn ngào kể lại ký ức về người chị của mình: “Chị tôi từng nằng nặc xin mẹ cho đi Thanh niên xung phong khi tôi mới tròn 8 tuổi. Lần cuối cùng chị về thăm nhà, chị mang theo một xấp vải trắng. Thấy chị không đủ tiền may bộ quần áo mới, tôi đã đập con heo đất dành dụm để chị kịp có bộ quần áo mới mặc trước khi trở lại đơn vị. Đó là lần cuối cùng chị rời nhà và chị đã không bao giờ trở về nữa."

Với giọng nói nghẹn ngào, bà Thanh chia sẻ thêm: “Tôi luôn cảm thấy tự hào vì có một người chị đã hy sinh vì đất nước. Nay, lực lượng Thanh niên xung phong và chính quyền các cấp luôn quan tâm, thăm hỏi, động viên gia đình chúng tôi. Có lần cha mẹ tôi bệnh, các cô chú còn cử người đến tận nhà hỏi han. Tất cả những điều đó khiến tôi cảm thấy sự hy sinh của chị tôi chưa bao giờ bị lãng quên."

Ngày nay, mỗi lần trở lại Khu tưởng niệm liệt sỹ thanh niên xung phong Thành phố Hồ Chí Minh (thu c xã Long Chữ, tỉnh Tây Ninh), bà Thanh vẫn lặng người, nức nở và cảm nhận sự ấm áp khi nhìn thấy dòng tên chị mình trang nghiêm trên bàn thờ. Trong không gian nghiêm trang ấy, từng nén nhang được thắp lên như lời tưởng niệm sâu sắc, như lời tri ân của bao thế hệ hôm nay đối với những người đã nằm lại biên cương để bảo vệ bình yên Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn