Đoàn xã La Ngà - KÍ ỨC LA NGÀ – MỘT THỜI HOA LỬA
Dòng sông La Ngà bao đời nay vẫn chảy trôi hiền hòa, chở nặng phù sa bồi đắp cho những cánh đồng xanh mướt và những rẫy điều trĩu quả của mảnh đất Định Quán. Nhìn mặt nước lững lờ, ít ai ngờ rằng nơi đây từng là một "tọa độ lửa", nơi mà mỗi tấc đất, mỗi gốc cây đều thấm đẫm máu và nước mắt của những người con anh dũng. Tôi đứng đây, giữa một chiều lộng gió trên mảnh đất xã La Ngà thân thương, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả khi nhắc về chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa”. Đối với thế hệ
Dòng sông La Ngà bao đời nay vẫn chảy trôi hiền hòa, chở nặng phù sa bồi đắp cho những cánh đồng xanh mướt và những rẫy điều trĩu quả của mảnh đất Định Quán. Nhìn mặt nước lững lờ, ít ai ngờ rằng nơi đây từng là một "tọa độ lửa", nơi mà mỗi tấc đất, mỗi gốc cây đều thấm đẫm máu và nước mắt của những người con anh dũng. Tôi đứng đây, giữa một chiều lộng gió trên mảnh đất xã La Ngà thân thương, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả khi nhắc về chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa”. Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, thời hoa lửa không chỉ là những trang sử nằm lặng yên trong sách vở, mà đó là những thước phim sống động, là hơi thở của cha ông, là linh hồn của mảnh đất địa linh nhân kiệt này.
Viết về thời hoa lửa là viết về sự hy sinh, nhưng hơn hết là viết về niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn. Đó là thời kỳ mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc, nhưng lòng yêu nước thì lại vững chãi như rặng núi rừng miền Đông. Mỗi khi nhắc đến hai tiếng "La Ngà", trong lòng mỗi người dân nơi đây lại vang lên những âm hưởng hùng tráng của một thời đạn bom khốc liệt nhưng vô cùng oanh liệt.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, xã La Ngà giữ một vị trí chiến lược quân sự đặc biệt quan trọng trên bản đồ chiến khu miền Đông. Là cửa ngõ kết nối các vùng căn cứ, nơi đây trở thành mục tiêu càn quét điên cuồng của kẻ thù. Bom đạn đã cày xới từng mét đất, khói lửa bao trùm lên những xóm làng bình yên. Những trận càn mang tên "tìm và diệt" của quân thù đã đổ xuống đây biết bao nhiêu tấn bom đạn, hòng biến vùng đất này thành vùng đất chết, cắt đứt mạch máu giao thông và sự chi viện của ta.
Nhưng chính trong cái khắc nghiệt đến cùng cực ấy, khí chất của con người La Ngà lại ngời sáng hơn bao giờ hết. Tôi đã được nghe những bậc lão thành cách mạng tại địa phương kể lại về những đêm dài thức trắng của lực lượng du kích xã. Khi ấy, vũ khí của ta còn thô sơ, chỉ có súng trường, lựu đạn tự chế và lòng yêu nước nồng nàn. Vậy mà, quân dân La Ngà đã lập nên những chiến công hiển hách, bám trụ địa bàn, “một tấc không đi, một ly không rời”. Mỗi con đường, mỗi ngõ ngách ở xã nhà hôm nay đều có thể là nơi từng che giấu một người chiến sĩ, là chứng nhân cho những phút giây sinh tử của lịch sử. Sự kiên cường của nhân dân La Ngà đã trở thành một biểu tượng của lòng dân ý Đảng, một bức tường thành vững chắc mà không loại vũ khí tối tân nào của kẻ thù có thể phá vỡ được.
Lịch sử xã La Ngà được viết bằng tên tuổi của những người anh hùng. Có những người lính trẻ từ mọi miền quê hương vào, coi La Ngà là quê hương thứ hai và đã nằm lại mãi mãi trong lòng đất mẹ. Lại có những người con sinh ra và lớn lên ngay tại địa bàn xã, đã dâng hiến thanh xuân đẹp nhất của mình cho độc lập dân tộc.
Chúng ta không thể nào quên hình ảnh những người chiến sĩ giao liên tuổi đời chỉ mới đôi mươi. Các anh, các chị là những “người vận chuyển” thầm lặng, băng qua rừng rậm, lội qua dòng nước xiết của sông La Ngà dưới làn mưa bom bão đạn để đảm bảo mạch máu thông tin không bao giờ đứt đoạn. Nhiều người trong số họ đã ngã xuống khi đôi chân vẫn còn đang bước, khi những ước mơ về một ngày hòa bình vẫn còn đang dang dở. Sự hy sinh ấy thật lặng lẽ nhưng sức công phá vào trái tim thế hệ sau lại vô cùng mãnh liệt.
Đặc biệt, nhắc đến La Ngà là nhắc đến những người mẹ, người chị anh hùng. Các mẹ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng các mẹ là hậu phương vững chãi nhất. Có những người mẹ đã tiễn đưa đến người con cuối cùng ra trận và rồi lặng lẽ nhận về những tấm bằng Tổ quốc ghi công trong nước mắt lặn vào trong. Sự hy sinh thầm lặng của các mẹ – những người nuôi giấu cán bộ dưới hầm bí mật ngay trong lòng địch, nhịn ăn nhường cơm cho bộ đội – chính là nguồn sức mạnh vô tận. Những căn hầm bí mật năm xưa nay đã xanh cỏ, nhưng câu chuyện về lòng trung kiên của các mẹ thì vẫn mãi truyền tụng như những huyền thoại sống giữa đời thường.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt đất mẹ đã được màu xanh của sự sống phủ kín. Thế nhưng, giá trị của sự hy sinh thì vẫn vẹn nguyên và cao quý. Đứng trước đài tưởng niệm liệt sĩ xã La Ngà vào một chiều cuối năm, nhìn những làn khói hương trầm mặc tỏa bay, mỗi đoàn viên thanh niên không khỏi tự vấn về trách nhiệm của bản thân. Chúng ta đang sống trong hòa bình, được học tập và làm việc trong điều kiện tốt nhất, đó chính là nhờ vào xương máu của cha ông.
Tri ân không chỉ là những lời nói hoa mỹ, những bài diễn văn trang trọng, mà phải được cụ thể hóa bằng hành động. Với thế hệ trẻ xã nhà hôm nay, tri ân chính là nỗ lực hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Là một giáo viên, một bác sĩ, một công nhân hay một người nông dân trẻ, chúng ta đều có thể đóng góp cho La Ngà bằng sự sáng tạo và lòng nhiệt huyết.
Chúng tôi nguyện tiếp bước hành trình cống hiến, không phải bằng súng đạn, mà bằng tri thức và tình yêu. Mỗi công trình thanh niên, mỗi con đường nông thôn mới được hoàn thiện, mỗi hoạt động giúp đỡ các gia đình chính sách tại xã đều là một đóa hoa tươi thắm nhất dâng lên những người đã khuất. Chúng ta sống cho hôm nay nhưng không bao giờ được phép quên đi quá khứ hào hùng đã làm nên tên tuổi của mảnh đất này.
Khép lại những dòng cảm xúc về thời hoa lửa, lòng tôi tràn đầy niềm tự hào về xã La Ngà thân yêu. Những câu chuyện về sự hy sinh, về lòng quả cảm sẽ mãi là hành trang quý báu theo chúng tôi suốt cuộc đời. Những người anh hùng đã ngã xuống sẽ mãi sống trong dòng chảy của sông La Ngà, trong hơi thở của mỗi người dân và trong khát vọng vươn cao của thế hệ trẻ.
Hôm nay, dưới bầu trời bình yên xanh ngắt, chúng tôi nguyện hứa sẽ sống xứng đáng với từng giọt máu của cha ông đã thấm xuống đất này. La Ngà – mảnh đất của tình người và lòng quả cảm – sẽ mãi xanh tươi, vững bền và rạng rỡ cùng thời gian.



