Đoàn xã Nghĩa Lâm (41)
Khúc Ca Trên Dòng Thạch Hãn
Năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị bước vào 81 ngày đêm khốc liệt nhất, dòng sông Thạch Hãn không còn xanh trong mà đỏ rực màu máu và lửa bom. Trong cái túi bom ấy, có một câu chuyện về tình đồng chí và lời hứa chưa kịp thực hiện của những chàng trai tuổi đôi mươi.
Thành và Kiên là đôi bạn thân từ thuở còn sách đèn ở Hà Nội. Họ cùng xếp bút nghiên, tình nguyện lên đường vào Nam khi mái tóc còn xanh, mang theo trong ba lô không chỉ là súng đạn mà còn là những bức thư tình chưa gửi và nhành hoa khô ép vội.Đêm ấy, đơn vị của Thành và Kiên nhận lệnh vượt sông Thạch Hãn để tiếp viện cho Thành cổ. Giữa làn mưa bom bão đạn, con thuyền nhỏ chao đảo trên dòng nước xiết. Một tiếng nổ chát chúa vang lên gần mạn thuyền. Thành thấy vai mình nhói buốt, máu bắt đầu thấm đẫm tấm áo trấn thủ.Kiên lao tới, một tay giữ lấy Thành, một tay quạt nước. Trong bóng tối mù mịt của khói thuốc súng, Kiên hét lên:
— "Gắng lên Thành! Sang đến bờ bên kia là an toàn rồi. Cậu còn phải về để cưới Lan cơ mà!"
— "Gắng lên Thành! Sang đến bờ bên kia là an toàn rồi. Cậu còn phải về để cưới Lan cơ mà!"



