Đoàn xã Nhơn Mỹ (177)
Nhật ký người lính trẻ trước ngày giải phóng Sài Gòn
Trong nhiều tư liệu được công bố bởi Thông tấn xã Việt Nam và Báo Tuổi Trẻ, có những cuốn nhật ký chiến tranh khiến người đọc không cầm được nước mắt. Một trong số đó là câu chuyện về một chiến sĩ trẻ tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Người lính ấy nhập ngũ khi mới mười chín tuổi. Trước lúc lên đường, mẹ anh chỉ kịp may cho con một chiếc khăn tay nhỏ và dặn rằng: “Đi đâu cũng phải sống tử tế.” Anh luôn giữ chiếc khăn ấy trong ba lô suốt những năm tháng chiến đấu.
Đồng đội kể rằng anh là người rất lạc quan. Dù hành quân vất vả hay phải chiến đấu liên tục, anh vẫn thường kể chuyện vui để động viên mọi người. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu nhỏ, anh lại viết nhật ký.
Trong một trang nhật ký cuối cùng, anh viết: “Có thể ngày mai sẽ là trận đánh lớn. Nếu mình không trở về thì cũng không có gì phải tiếc vì đất nước sắp hòa bình rồi.”
Vài ngày sau, trong trận chiến ác liệt ở cửa ngõ Sài Gòn, anh đã hy sinh khi đang cứu một đồng đội bị thương. Những người cùng đơn vị kể rằng trước lúc nhắm mắt, anh vẫn hỏi: “Đơn vị mình đã tiến lên chưa?”
Sau ngày giải phóng, cuốn nhật ký được đồng đội giữ lại và nhiều năm sau mới trao tận tay gia đình. Người mẹ già khi đọc từng dòng chữ của con đã bật khóc, nhưng bà nói mình rất tự hào vì con đã sống đúng với lời dặn ngày xưa.
Điều khiến nhiều người xúc động không phải chỉ là sự hy sinh của một người lính trẻ, mà là những ước mơ rất bình dị trong cuốn nhật ký ấy. Anh từng viết rằng sau chiến tranh muốn trở thành thầy giáo để dạy trẻ em ở quê nhà biết đọc, biết viết.
Câu chuyện ấy được nhiều tờ báo và chương trình truyền hình nhắc lại như một biểu tượng của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến: sống giản dị, giàu lý tưởng và sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.



