Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (220)

An Giang20/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người y tá chiến trường và chiếc võng giữa rừng

Cựu quân y Đặng Thị Hoa kể rằng bệnh xá dã chiến trong rừng chỉ là vài tấm bạt căng tạm giữa cây rừng.

Thuốc men thiếu thốn nghiêm trọng. Có lúc bà phải dùng cả áo lính cũ để băng bó cho thương binh. Những ca mổ diễn ra dưới ánh đèn dầu nhỏ trong tiếng bom vọng từ xa.

Một lần, bệnh xá tiếp nhận hàng chục thương binh sau trận đánh lớn. Suốt hai ngày hai đêm, bà và đồng đội gần như không ngủ. Có chiến sĩ đau đến ngất đi nhưng khi tỉnh lại vẫn hỏi trước tiên: “Đơn vị mình thắng chưa chị?”

Bà kể rằng nhiều người lính rất trẻ nhưng vô cùng can đảm. Có thương binh mất một chân vẫn động viên y tá: “Đừng khóc chị ơi, em còn sống là may rồi.”

Sau chiến tranh, bà trở về đời thường nhưng ký ức về những chiếc võng mắc giữa rừng và tiếng gọi “chị y tá ơi” vẫn theo bà suốt cuộc đời. Theo bà, chính tình đồng đội và lòng yêu nước đã giúp những con người bình thường làm nên điều phi thường trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn