Đoàn xã Nhơn Mỹ (246)
Chuyện về người thầy giáo ra chiến trường
Cựu chiến binh Phạm Văn Sơn từng là giáo viên cấp hai trước khi tình nguyện nhập ngũ. Ông kể rằng ngày rời bục giảng để ra chiến trường, học sinh trong lớp đã khóc rất nhiều.
Tại chiến trường miền Nam, ông vừa chiến đấu vừa tham gia dạy chữ cho bộ đội trẻ và người dân ở vùng giải phóng. Những lớp học đặc biệt thường diễn ra trong lán tranh hoặc dưới ánh đèn dầu giữa rừng.
Ông nhớ nhất một cậu chiến sĩ quê miền Tây luôn xin học viết tên mẹ mình. Sau nhiều đêm tập viết trên nền đất, cậu đã có thể viết trọn vẹn lá thư đầu tiên gửi về quê. Khi nhận thư, mẹ cậu xúc động đến mức nhờ người đọc đi đọc lại nhiều lần.
Trong chiến tranh, sách vở rất hiếm. Bộ đội phải tận dụng bao xi măng cũ hay mặt sau tờ truyền đơn để viết chữ. Nhưng theo ông Sơn, chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tinh thần ham học của mọi người lại càng đáng quý.
Một lần đơn vị bị phục kích, nhiều tài liệu và sách bị cháy hết. Các chiến sĩ tiếc đến rơi nước mắt. Sau trận đánh, họ lại tiếp tục chép tay từng bài học để duy trì lớp học giữa rừng.
Sau hòa bình, ông trở về nghề dạy học. Ông nói rằng điều tự hào nhất không phải huân chương mà là đã giúp nhiều người biết đọc, biết viết ngay giữa chiến tranh ác liệt.



