Bài viết

ĐOÀN XÃ NHƠN MỸ (337)

An Giang16/06/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thương binh nặng Nguyễn Văn Đực: "Tàn nhưng không phế"

Người thương binh Nhơn Mỹ viết tiếp bài ca lao động

Khi chiến tranh lùi xa, những người lính trở về với đời thường mang trên mình những vết thương rách nát. Chú Nguyễn Văn Đực, một thương binh hạng 1/4 ở xã Nhơn Mỹ, Chợ Mới, chính là một "bông hoa lửa" giữa thời bình.

Năm 1972, trong một trận đánh ác liệt bảo vệ hành lang biên giới An Giang, chú Đực bị trúng mảnh pháo của địch, cướp đi đôi chân và một cánh tay trái. Trở về quê hương Nhơn Mỹ với cơ thể không còn vẹn nguyên, chú không chọn cách buông xuôi hay trở thành gánh nặng cho gia đình. Ghi nhớ lời dạy của Bác Hồ "Thương binh tàn nhưng không phế", chú tập làm quen với cuộc sống mới bằng một cánh tay còn lại.

Chú học cách đan đẽo, làm đồ thủ công mỹ nghệ bằng tre, trúc – những sản vật sẵn có của vùng đất Chợ Mới. Bằng nghị lực phi thường, những sản phẩm của người thương binh một tay ấy không chỉ nuôi sống gia đình mà còn tạo việc làm cho nhiều con em gia đình chính sách tại địa phương. Câu chuyện của chú Đực tại Nhơn Mỹ luôn là ngọn lửa sưởi ấm và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ hôm nay về ý chí vượt lên số phận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn