Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (50)

An Giang10/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ca trực cuối năm

Đêm ba mươi Tết, doanh trại yên tĩnh hơn ngày thường. Trong phòng sinh hoạt, vài chiến sĩ đang gói bánh chưng, tiếng cười nói vang lên ấm áp.

Riêng Nam nhận ca trực từ mười giờ đêm đến hai giờ sáng.

Anh khoác áo, đi dọc hàng rào đơn vị. Gió lạnh thổi qua khiến đôi tay tê buốt.

Từ xa vọng lại tiếng pháo hoa thử của thành phố.

Nam nhớ nhà da diết. Đây là năm đầu tiên anh ăn Tết xa gia đình.

Trước khi nhập ngũ, mẹ từng hỏi:
“Xa nhà có buồn không con?”

Nam lúc đó chỉ cười:
“Con lớn rồi mà mẹ.”

Nhưng giờ đây, giữa đêm giao thừa lạnh vắng, anh mới hiểu cảm giác nhớ nhà là thế nào.

Đúng lúc ấy, anh nghe tiếng động gần cổng doanh trại. Một bà cụ bán vé số đang loay hoay dắt chiếc xe đạp bị tuột xích.

Nam chạy tới giúp.

“Muộn thế này sao bà chưa về?”

Bà cụ thở dài:
“Bán chưa hết vé số… nên ráng thêm chút.”

Nam sửa xong xe rồi lấy phần bánh chưng vừa được phát đưa cho bà.

“Bà cầm ăn Tết nhé.”

Bà cụ xúc động cảm ơn mãi.

Khi quay lại vị trí trực, Nam chợt thấy lòng mình ấm hơn nhiều.

Đúng khoảnh khắc giao thừa, pháo hoa rực sáng trên bầu trời. Đồng đội từ trong phòng chạy ra gọi lớn:

“Nam! Vào ăn bánh đi!”

Anh mỉm cười chạy lại.

Trong ánh sáng rực rỡ ấy, Nam hiểu rằng người lính có thể xa nhà, nhưng chưa bao giờ cô đơn. Bởi ở đâu có tình đồng đội và tình người, ở đó luôn có hơi ấm của mùa xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn