Đoàn xã Nhơn Mỹ (8)
Ở một làng quê miền Trung, có một người mẹ có ba người con trai. Khi đất nước bước vào giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến, cả ba người con đều tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn: “Các con đi vì nước, mẹ ở nhà sẽ thay các con giữ mái nhà này. Đừng lo cho mẹ.”
Chiến tranh khốc liệt, lần lượt những giấy báo tử được gửi về. Người con cả, rồi người con thứ hai… và cuối cùng là người con út. Mỗi lần nhận tin, mẹ lặng lẽ thắp nhang, không gào khóc, chỉ ngồi lặng hàng giờ trước bàn thờ.
Người làng hỏi: “Sao mẹ không khóc?”.
Mẹ nói: “Nước còn chiến tranh, còn nhiều người mẹ như tôi. Tôi khóc, ai sẽ động viên người khác?”.
Sự kiên cường ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và đức hy sinh thầm lặng.


