Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (7)

NHỮNG NĂM CÔNG TÁC SAU CHIẾN TRANH

Lâm Đồng17/07/2026XÃ QUẢNG HÒA (XÃ QUẢNG HÒA)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Chiến tranh kết thúc, nhiệm vụ của người lính vẫn chưa kết thúc"

Chiến tranh lùi xa, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình và xây dựng. Với nhiều người lính, tiếng súng đã ngừng nhưng trách nhiệm đối với Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn. Đối với Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu, cuộc đời sau chiến tranh là một chặng đường tiếp tục cống hiến bằng nghị lực, trí tuệ và tấm gương sống.

Sau những năm tháng chiến đấu ác liệt, La Văn Cầu mang trên mình thương tật do vết thương ở Chiến dịch Biên giới năm 1950. Những đau đớn do chiến tranh để lại theo ông suốt cuộc đời. Tuy nhiên, ông chưa bao giờ coi thương tật là lý do để dừng lại hay sống dựa vào những chiến công trong quá khứ.

Tiếp tục phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam, ông đảm nhận nhiều nhiệm vụ được tổ chức phân công. Dù ở cương vị nào, ông cũng giữ tác phong của một người lính: tận tụy, kỷ luật và trách nhiệm.

Những người từng công tác cùng La Văn Cầu kể rằng, ông luôn đến sớm trong các buổi làm việc, chuẩn bị chu đáo và không bao giờ yêu cầu sự ưu tiên vì mình là Anh hùng. Khi có việc khó, ông thường là người nhận làm trước. Ông quan niệm rằng danh hiệu Anh hùng không phải để được hưởng đặc quyền, mà là lời nhắc nhở phải sống gương mẫu hơn.

Trong những năm đất nước tập trung khắc phục hậu quả chiến tranh, La Văn Cầu tích cực tham gia các hoạt động xây dựng đơn vị, giáo dục truyền thống cách mạng và bồi dưỡng thế hệ cán bộ, chiến sĩ trẻ. Mỗi lần được mời nói chuyện truyền thống, ông đều chuẩn bị rất cẩn thận.

Điều đặc biệt là ông hiếm khi kể nhiều về bản thân.

Ông thường dành phần lớn thời gian để nhắc đến những đồng đội đã hy sinh tại Đông Khê và trong các chiến dịch khác. Theo ông, những người không trở về mới là những người xứng đáng được nhân dân đời đời ghi nhớ.

Có người từng hỏi:

"Bác có thấy tiếc vì phải mang thương tật suốt đời không?"

La Văn Cầu mỉm cười và trả lời bằng một suy nghĩ rất giản dị:

"Đất nước hòa bình là điều quý nhất. So với sự hy sinh của bao đồng đội, thương tật của tôi không đáng kể."

Câu trả lời ấy khiến nhiều người xúc động. Nó phản ánh đúng phẩm chất của một người lính Cụ Hồ: luôn đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích cá nhân.

Những năm sau này, dù tuổi ngày càng cao, La Văn Cầu vẫn tích cực tham dự các cuộc gặp mặt cựu chiến binh, giao lưu với học sinh, sinh viên và chiến sĩ trẻ. Mỗi khi kể lại trận đánh Đông Khê, ông không nhằm ca ngợi bản thân mà muốn nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình.

Ông thường chia sẻ rằng, chiến tranh là mất mát, là đau thương. Điều những người lính mong muốn nhất sau khi đất nước thống nhất không phải là được tôn vinh, mà là thấy nhân dân được sống trong độc lập, tự do và ấm no.

Trong nhiều cuộc gặp gỡ, La Văn Cầu luôn khuyến khích thanh niên học tập, lao động sáng tạo, rèn luyện sức khỏe và giữ gìn truyền thống yêu nước. Theo ông, thế hệ trẻ hôm nay không cần chứng minh lòng yêu nước bằng sự hy sinh trên chiến trường như thế hệ cha anh, mà bằng việc học tốt, làm việc tốt, sống trung thực và có trách nhiệm với cộng đồng.

Những năm công tác sau chiến tranh của La Văn Cầu tuy không còn tiếng súng, nhưng vẫn là hành trình bền bỉ của một người chiến sĩ. Ông tiếp tục cống hiến bằng chính cuộc đời, nhân cách và những câu chuyện truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ.

Đến cuối đời, điều khiến nhiều người kính trọng nhất ở La Văn Cầu không chỉ là chiến công trong chiến tranh, mà còn là cách ông sống sau chiến tranh: giản dị, khiêm nhường, không ngừng cống hiến và luôn biết ơn đồng đội đã hy sinh.

Ý nghĩa câu chuyện

Cuộc đời của La Văn Cầu sau chiến tranh cho thấy rằng danh hiệu Anh hùng không phải là điểm kết thúc của sự cống hiến. Trong thời bình, ông tiếp tục phụng sự đất nước bằng trách nhiệm, sự gương mẫu và tinh thần giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Đây là bài học sâu sắc về lẽ sống: mỗi người đều có thể đóng góp cho Tổ quốc bằng chính công việc hằng ngày của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn