Đoàn xã Quỹ Nhất (100)
Ánh lửa giữa rừng
Đêm rừng sâu tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng lá rơi. Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng lại bên một khoảng đất trống. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ thả ba lô xuống, duỗi chân, hít một hơi thật sâu. Một người cúi xuống, châm lửa. Đốm lửa nhỏ ban đầu chỉ là một tia sáng yếu ớt. Rồi dần dần, nó lớn lên, lan ra, soi rõ những khuôn mặt đang ngồi quây lại. Ánh lửa hắt lên từng ánh mắt, từng nếp mệt mỏi, nhưng cũng làm ấm cả khoảng không lạnh lẽo của rừng đêm. Có người đưa tay ra hơ, xoa xoa lòng bàn tay.
“Ấm thật…” Một tiếng cười khẽ vang lên. Rồi thêm một tiếng nữa. Không ồn ào, không kéo dài, nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng căng thẳng suốt cả ngày. “Ở quê tôi, giờ này chắc đang ăn cơm…”
Một người nói, mắt nhìn vào ngọn lửa. “Cơm nóng, có canh… có khi còn có cá kho.”
Người khác tiếp lời, giọng pha chút đùa. “Thôi, đừng tả nữa… nghe mà thèm.” Mọi người cười. Tiếng cười nhẹ, nhưng thật. Anh ngồi lặng, tay chống phía sau, mắt nhìn những tia lửa bay lên rồi tắt dần trong không khí. Trong ánh lửa chập chờn, anh chợt thấy những hình ảnh quen thuộc—mái nhà nhỏ, bữa cơm chiều, tiếng mẹ gọi. Một người cất tiếng hát. Ban đầu còn ngập ngừng, rồi dần rõ hơn. Một bài hát quen, giản dị. Không cần đúng nhịp, không cần trọn lời. Chỉ cần có người bắt đầu, những người khác sẽ khe khẽ hát theo. Tiếng hát hòa vào tiếng lửa nổ tí tách. Trong khoảnh khắc, chiến tranh như lùi xa. Không còn tiếng bom, không còn những bước chân vội vã. Chỉ còn những con người ngồi bên nhau, chia sẻ một chút ấm áp hiếm hoi giữa rừng đêm. Ngọn lửa nhỏ bé ấy không đủ xua tan bóng tối mênh mông xung quanh. Nhưng nó đủ để giữ lại một điều rất quan trọng—
rằng họ vẫn là con người. Vẫn biết nhớ.
Vẫn biết cười.
Và vẫn biết hy vọng. Khi lửa tàn dần, mọi người nằm xuống, mỗi người một góc. Rừng lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Chỉ còn lại chút hơi ấm âm ỉ trong tro. Và trong lòng họ—
một đốm lửa khác vẫn chưa tắt.



