Đoàn xã Quỹ Nhất (101)
Bát cơm sẻ đôi
Buổi trưa dừng chân giữa rừng, cái nắng không gắt nhưng cái đói thì rõ ràng. Ba lô mở ra, mỗi người lặng lẽ kiểm lại phần lương khô ít ỏi còn lại. Không ai nói, nhưng ánh mắt đều hiểu—đường còn dài. Anh ngồi xuống bên một gốc cây, lấy ra bát cơm đã nguội từ sáng. Cơm không nhiều, chỉ đủ lót dạ. Anh cầm đũa, chần chừ một chút, rồi nhìn sang người ngồi bên cạnh. Đồng đội của anh cũng vừa mở phần ăn. Nhưng khác với anh, bát của người ấy chỉ còn vài hạt cơm dính đáy. Anh ấy cười nhẹ, như không có gì:
“Chắc hôm nay nhịn cũng được.” Anh không đáp. Chỉ lặng lẽ đưa bát cơm của mình ra giữa hai người. Một nửa. Không cần cân đo, không cần chia cho đều tuyệt đối. Chỉ cần đủ để cả hai không ai phải nhịn. Người kia nhìn anh, thoáng ngạc nhiên.
“Cậu ăn đi… tôi ổn mà.” Anh lắc đầu.
“Ăn cùng.” Hai chữ đơn giản. Người kia không từ chối nữa. Anh lấy phần cơm, cúi đầu ăn chậm rãi. Không ai nói thêm câu nào. Chỉ có tiếng đũa chạm nhẹ vào bát, tiếng nhai khẽ trong sự yên tĩnh của rừng. Bữa ăn kết thúc rất nhanh. Không no. Nhưng đủ. Đủ để đi tiếp.
Đủ để hiểu rằng mình không một mình. Anh úp bát lại, lau tay vào ống quần. Người bên cạnh khẽ vỗ vai anh một cái—không nói lời cảm ơn. Giữa chiến tranh, có những điều không cần nói ra. Một bát cơm chia đôi, tưởng chừng rất nhỏ. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy—
giữ cho con người đứng vững qua những ngày khắc nghiệt nhất.



