Đoàn xã Quỹ Nhất (102)
Người mẹ nơi hậu phương
Mỗi buổi sáng, mẹ lại quét sân sớm hơn thường lệ. Cái chổi tre khô khẽ quét qua nền đất, phát ra những âm thanh đều đặn. Công việc quen thuộc, nhưng ánh mắt mẹ thì không bao giờ ở lại nơi đó.
Mẹ nhìn ra ngõ.
Con đường nhỏ dẫn ra đầu làng vẫn vậy, chỉ có điều… người mẹ chờ thì đã khác. Ngày nào mẹ cũng đứng ở đó một lúc, như thể chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa, sẽ thấy bóng con từ xa trở về.
Bưu tá đôi khi ghé qua. Mỗi lần như vậy, tim mẹ lại đập nhanh hơn.
“Có thư không chú?”
Câu hỏi lặp lại, gần như mỗi tuần.
Có hôm có thư. Mẹ cầm lá thư trên tay, nâng niu như một báu vật. Mẹ không đọc ngay. Mẹ đem vào nhà, lau tay thật sạch, rồi mới mở ra. Từng dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên, nhưng với mẹ, đó là những dòng chữ đẹp nhất.
“Con vẫn khỏe…”
Chỉ cần vậy thôi, mẹ đã yên lòng.
Những hôm không có thư, mẹ chỉ gật đầu, cười nhẹ. Nhưng khi quay lưng vào nhà, nụ cười ấy lặng đi.
Chiều xuống, mẹ lại ra ngõ.
Ánh nắng tắt dần trên mái nhà. Con đường vắng. Gió thổi qua hàng tre kêu xào xạc.
Mẹ đứng đó, lặng lẽ.
Chờ một điều chưa biết khi nào đến.



