Đoàn xã Quỹ Nhất (103)
Em bé trong hầm
Tiếng còi báo động vang lên, kéo dài và gấp gáp. Người lớn vội vã, trẻ con được bế, được dắt tay chạy xuống hầm.
Đứa bé ôm chặt con búp bê cũ, theo mẹ chui xuống không gian chật hẹp. Bên trong tối, chỉ có một ngọn đèn nhỏ. Mùi đất ẩm và hơi người khiến nó khó thở.
Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ biết rằng, mỗi lần tiếng còi vang lên là mọi người lại hốt hoảng như vậy.
Một tiếng nổ lớn dội xuống. Đất trên trần hầm rơi lả tả. Đứa bé giật mình, ôm chặt hơn con búp bê, dúi đầu vào lòng mẹ.
“Mẹ ơi…”
Người mẹ không trả lời ngay. Bàn tay chỉ siết chặt lấy con.
Tiếng bom tiếp tục.
Đứa bé nhắm mắt. Nó không biết chiến tranh là gì. Không biết vì sao lại có tiếng nổ. Nó chỉ biết sợ.
Sợ âm thanh ấy.
Sợ bóng tối.
Sợ cả sự im lặng giữa những lần bom ngừng.
Con búp bê trong tay nó đã rách một bên tay. Nhưng nó không buông ra. Đó là thứ duy nhất quen thuộc, duy nhất khiến nó cảm thấy mình vẫn còn ở trong một thế giới bình thường nào đó.
Một lúc lâu sau, tiếng bom thưa dần.
Đứa bé mở mắt, nhìn quanh. Người lớn vẫn im lặng, nhưng không còn căng thẳng như trước.
Nó khẽ hỏi:
“Bao giờ hết?”



