Đoàn xã Quỹ Nhất (104)
Người thầy cũ
Anh không nhận ra ngay.
Người đàn ông đứng bên cạnh, mặc quân phục như bao người khác. Khuôn mặt sạm đi vì nắng gió, ánh mắt trầm tĩnh. Chỉ đến khi ông quay sang, gọi tên anh—đúng cái tên ngày xưa trong lớp học—anh mới sững lại.
“Thầy…”
Người thầy gật đầu, nở một nụ cười nhẹ.
Không có bục giảng. Không có bảng đen. Không có phấn trắng. Chỉ có súng trên vai, và một chiến trường phía trước.
Anh nhớ lại những ngày còn ngồi trong lớp. Thầy đứng trên bục, giảng bài, giọng đều đều. Khi ấy, chiến tranh là điều gì đó xa xôi.
Còn bây giờ, họ đứng cạnh nhau.
Không còn là thầy và trò.
Là đồng đội.
“Đi cùng đơn vị à?” – thầy hỏi.
Anh gật đầu.
Không cần nói thêm nhiều. Cả hai cùng nhìn về phía trước. Một khoảng im lặng, nhưng không gượng gạo.
Khi tiếng lệnh vang lên, họ cùng bước.
Nhịp chân giống nhau.
Giữa chiến tranh, có những mối quan hệ thay đổi hình dạng.
Nhưng không bao giờ mất đi.



