Đoàn xã Quỹ Nhất (105)
Câu hát giữa đêm
Đêm xuống, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ từng hơi thở.
Không ai ngủ được.
Một người cất tiếng hát.
Ban đầu nhỏ, như chỉ để mình nghe. Rồi dần dần, âm thanh rõ hơn, lan ra trong khoảng tối. Bài hát quen, đơn giản, ai cũng từng nghe qua.
Một người khác khẽ hát theo.
Rồi thêm một người nữa.
Tiếng hát không đều, có chỗ lệch nhịp, có chỗ quên lời. Nhưng không ai cười. Mỗi người góp vào một chút, ghép lại thành một điều trọn vẹn.
Anh nằm đó, mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Nghe tiếng hát, lòng anh dịu lại.
Chiến tranh vẫn ở đó.
Nhưng trong khoảnh khắc này, nỗi sợ như lùi xa.
Tiếng hát không làm thay đổi thực tại.
Nhưng nó giúp con người bước qua thực tại ấy.



