Đoàn xã Quỹ Nhất (106)
Bức ảnh cũ
Trong túi áo anh luôn có một bức ảnh.
Bức ảnh nhỏ, đen trắng, đã nhàu nát theo thời gian. Góc ảnh sờn đi, có chỗ gần như rách. Nhưng gương mặt trong ảnh vẫn rõ.
Mẹ, cha, và anh—khi còn rất trẻ.
Mỗi lần dừng chân, anh lại lấy ra nhìn. Không lâu. Chỉ vài giây.
Nhưng đủ.
Đủ để nhớ mình là ai.
Đủ để nhớ vì sao mình ở đây.
Có lần trời mưa lớn, nước ngấm vào áo. Anh vội lấy bức ảnh ra, lau khô từng chút một, cẩn thận hơn cả chăm sóc bản thân.
Người bên cạnh nhìn, cười:
“Giữ kỹ thế.”
Anh gật đầu.
Không nói.
Có những thứ nhỏ bé, nhưng không thể thay thế.



