Đoàn xã Quỹ Nhất (108)
Lời động viên
Anh ngồi dựa vào gốc cây, thở dốc. Đường hành quân dài, sức đã cạn. Anh cúi đầu, không muốn đứng dậy nữa.
Một bàn tay đặt lên vai anh.
“Cố lên.”
Chỉ hai chữ.
Không dài. Không hoa mỹ.
Nhưng đủ.
Anh ngẩng đầu lên. Nhìn người đồng đội trước mặt. Không cần nói gì thêm.
Anh chống tay xuống đất.
Đứng dậy.



