Đoàn xã Quỹ Nhất (110)
Ngày hòa bình
Tiếng súng tắt đột ngột, như một cơn bão vừa đi qua. Không còn những đợt pháo dồn dập, không còn tiếng còi xé gió. Chỉ còn lại một khoảng lặng rộng lớn, đến mức ai cũng thấy lạ lẫm.
Người lính đứng giữa cánh đồng, lặng nhìn về phía chân trời. Anh đã chờ ngày này quá lâu — ngày không còn phải cầm súng, không còn phải nín thở trong từng bước chân. Nhưng khi nó đến, anh lại không biết phải làm gì trước tiên.
Một vài người cười. Một vài người khóc. Có người chỉ đứng im, như chưa kịp tin vào sự thật.
Anh cúi xuống, nhặt một nắm đất. Mảnh đất này đã thấm biết bao mồ hôi, máu và nước mắt. Anh nhớ đến những người đã không thể đứng đây lúc này.
Hòa bình đã đến. Nhưng không phải ai cũng có mặt để đón nó.



