Đoàn xã Quỹ Nhất (112)
Ký ức không ngủ
Đêm xuống, mọi thứ trở nên yên tĩnh. Nhưng trong giấc ngủ, chiến tranh lại thức dậy.
Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm. Trong đầu vẫn còn vang tiếng bom, tiếng gọi nhau giữa khói lửa. Những khuôn mặt quen thuộc hiện lên rõ ràng đến mức anh tưởng như chỉ cần đưa tay là chạm được.
Anh bước ra ngoài, ngồi dưới hiên nhà. Trời đêm yên bình đến lạ.
Không còn tiếng súng. Không còn ánh lửa. Nhưng trong anh, chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Anh hiểu, có những thứ không thể để lại phía sau. Chúng sẽ theo con người suốt cả cuộc đời — như một phần không thể tách rời.



