Đoàn xã Quỹ Nhất (117)
Con đường Trường Sơn
Những bước chân nối dài trên con đường Trường Sơn hun hút, nơi mỗi tấc đất đều in dấu mồ hôi và máu. Dưới tán rừng già âm u, đoàn quân lặng lẽ hành quân trong đêm, balo nặng trĩu, súng khoác vai. Trên đầu họ, máy bay gầm rú; phía trước là những cung đường vừa bị bom cày xới, khói bụi còn chưa kịp tan. Mưa rừng đổ xuống xối xả, quần áo ướt sũng, đôi chân phồng rộp vì lội suối băng rừng. Những con vắt bám chặt vào da thịt, hút máu không rời, nhưng chẳng ai dừng lại lâu. Mỗi người chỉ kịp giật vội con vắt, buộc lại dây giày, rồi tiếp tục bước. Đói khát đeo bám, có khi cả ngày chỉ có nắm cơm vắt khô cứng, chia nhau từng ngụm nước. Thế nhưng, ánh mắt họ vẫn sáng lên một niềm tin không lay chuyển. Có những đêm, đoàn xe vận tải lăn bánh trong bóng tối, đèn tắt hoàn toàn để tránh bị phát hiện. Người lái xe chỉ dựa vào ánh trăng mờ và cảm giác quen thuộc của con đường. Có khi xe trúng bom, lật nghiêng bên vệ đường, đồng đội lập tức lao vào cứu người, sửa xe, rồi lại tiếp tục hành trình như chưa từng có gián đoạn. Bên đường, những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, mở lối cho xe qua. Tay cuốc, tay xẻng, họ làm việc trong tiếng máy bay rít trên đầu, không chút chần chừ. Có người vừa làm vừa hát, giọng hát át cả tiếng bom, tiếp thêm sức mạnh cho những người xung quanh. Con đường Trường Sơn không chỉ là tuyến vận tải, mà còn là mạch máu nối liền hậu phương với tiền tuyến. Trên con đường ấy, biết bao con người đã đi qua, mang theo ước mơ giản dị: một ngày đất nước hòa bình, được trở về với gia đình, với mái nhà thân thương. Và dù gian khổ, hiểm nguy luôn rình rập, không một ai lùi bước. Bởi trong tim họ, con đường ấy không chỉ là đất đá, mà là con đường của ý chí, của lòng dũng cảm, của khát vọng độc lập cháy bỏng. Con đường Trường Sơn – con đường của lịch sử – sẽ mãi mãi được khắc ghi trong ký ức dân tộc như biểu tượng bất diệt của một thời hoa lửa.



