Đoàn xã Quỹ Nhất (120)
Dòng sông ký ức
Dòng sông quê hiền hòa chảy qua tuổi thơ anh như một khúc hát êm đềm. Ngày ấy, mỗi buổi trưa hè, anh cùng lũ bạn nhảy ùm xuống làn nước mát, cười vang cả một khúc sông. Bờ tre rì rào, bãi cát trắng phau, tiếng gọi nhau í ới – tất cả giản dị mà đầy ắp niềm vui. Giờ đây, giữa chiến trường khốc liệt, anh đứng lặng bên một con suối nhỏ nơi rừng sâu. Dòng nước vẫn chảy, nhưng không còn trong veo và êm đềm như dòng sông quê. Nó mang theo màu của đất, của lá mục, của những ngày hành quân mệt mỏi. Anh cúi xuống, vốc một ngụm nước, bất giác thấy vị đắng nơi đầu lưỡi, rồi lại nhớ da diết cái vị ngọt lành của dòng sông năm xưa. Những lúc nghỉ chân hiếm hoi, anh thường thả ánh mắt theo dòng nước trôi, để tâm trí quay về miền ký ức. Ở đó, có bóng mẹ ngồi giặt áo bên bến, có con đò nhỏ chở khách qua sông, có chiều hoàng hôn nhuộm vàng cả mặt nước. Tất cả hiện lên rõ ràng, như chưa từng bị thời gian và chiến tranh chia cắt. Có lần, giữa tiếng bom rền xa xa, anh nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang nằm trên bãi cỏ ven sông, nghe tiếng nước vỗ bờ nhè nhẹ. Chính những khoảnh khắc tưởng tượng ấy đã giúp anh xua đi nỗi sợ, giữ cho tâm hồn không bị chai sạn bởi khói lửa. Đồng đội của anh cũng có những dòng sông riêng trong ký ức. Mỗi người một miền quê, một câu chuyện, nhưng tất cả đều gặp nhau ở nỗi nhớ. Họ kể cho nhau nghe về con sông của mình, như để giữ lại một phần quê hương giữa rừng sâu xa lạ. Dòng sông ký ức không chỉ là hoài niệm, mà còn là nguồn sức mạnh âm thầm. Nó nhắc anh nhớ mình đang chiến đấu vì điều gì – vì những ngày bình yên đã qua và vì những ngày bình yên sẽ đến. Và giữa chiến trường đầy gian khổ, chỉ cần nghĩ đến dòng sông quê, lòng anh lại vững vàng hơn. Như thể, ở một nơi rất xa, dòng nước ấy vẫn đang chảy, lặng lẽ chờ anh trở về.



