Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (127)

Ngày hòa bình

Ninh Bình28/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tiếng súng cuối cùng lặng đi, không gian bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ. Người lính đứng lặng giữa khoảng đất còn vương mùi khói súng, ngước nhìn bầu trời cao rộng. Lần đầu tiên sau bao ngày tháng, anh thấy bầu trời trong đến thế, không còn tiếng máy bay, không còn ánh chớp của bom đạn. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cảm giác bình yên mà đã rất lâu rồi anh chưa từng cảm nhận. Nhưng cùng lúc ấy, ký ức cũng ùa về. Những trận đánh ác liệt, những đêm hành quân không ngủ, những gương mặt đồng đội – có người còn, có người đã mãi mãi nằm lại. Anh cúi xuống, nhặt một nắm đất nơi mình từng chiến đấu. Mảnh đất này đã chứng kiến bao hy sinh, bao mất mát. Hòa bình đến, nhưng cái giá của nó không hề nhỏ. Trong niềm vui chiến thắng, vẫn có một nỗi lặng thầm khó gọi tên. Những ngày sau đó, khi trở về quê hương, anh đi trên con đường làng quen thuộc mà thấy vừa thân thuộc, vừa xa lạ. Tiếng trẻ con cười đùa, khói bếp chiều bay lên, tất cả đều bình dị mà quý giá hơn bao giờ hết. Anh mỉm cười, nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một phần ký ức không thể nào quên. Đêm xuống, anh thường ngồi một mình, nhìn lên bầu trời. Không còn tiếng súng, chỉ còn ánh sao lấp lánh. Anh nhớ đến đồng đội – những người đã không kịp nhìn thấy ngày hôm nay. Chính họ đã góp phần làm nên hòa bình này. “Ngày hòa bình” không chỉ là kết thúc của chiến tranh, mà còn là sự bắt đầu của một hành trình mới – hành trình hàn gắn, xây dựng và gìn giữ những gì đã giành được. Với người lính, đó là lúc sống chậm lại, nhưng cũng là lúc ký ức sống dậy mạnh mẽ nhất. Và dù thời gian có trôi qua, dù cuộc sống có đổi thay, những ký ức của thời hoa lửa vẫn luôn ở đó. Không phải để day dứt, mà để nhắc nhớ về giá trị của hòa bình – điều giản dị nhưng thiêng liêng mà họ đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn